Tất cả các chuyên mục
Chuyển dạ
Sinh nở
Chăm sóc sau sinh
Trẻ sinh non
Sinh mổ
Sinh thường
Sinh đa thai
Câu chuyện sinh con

Sinh non ở tuần 24 - Chiến binh dũng cảm của tôi

Sinh non ở tuần 24 - Chiến binh dũng cảm của tôi

Khó có thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ được sinh khi mới chỉ 24 tuần tuổi (6 tháng) sẽ phải đối mặt với những gì. Hãy cùng chia sẻ câu chuyện có thật của một bà mẹ không may phải sinh non và hành trình tìm sự sống của một em bé dũng cảm.

Trong bốn tháng đầu thai kỳ, tôi cảm thấy hơi sợ vì bị ra nhiều máu. Sau hai lần siêu âm, bác sĩ phát hiện tôi bị “tử cung hai sừng”, một dạng dị tật do điểm ở chính giữa chưa được sáp nhập nên làm nó trông giống hình trái tim. Khi em bé phát triển sẽ tác động làm chảy máu. Ông ấy còn nói đến khoảng tuần 18 –20 thì nó sẽ ngưng chảy máu và không gây hại gì cho quá trình mang thai lẫn em bé. Tôi nghe vậy thấy nhẹ nhõm hơn vì tin rằng máu sẽ ngừng chảy.

Chúng tôi đi khám thai ở tuần 20 và rất vui khi thấy con gái khỏe mạnh. Nhưng mọi chuyện bắt đầu khi thai được 23 tuần 5 ngày. Lúc đó tôi bắt đầu thấy đau, tôi nghĩ không lẽ đã bị chứng đau giả (gò sinh lý Braxton Hicks) rồi sao. Tôi cố gắng ngồi xuống ghế và nghỉ ngơi thư giãn.  Một tiếng sau cơn đau dữ dội hơn nên tôi phải đi bệnh viện để kiểm tra. Tôi còn tự tin nghĩ rằng nó chỉ là cơn đau giả thôi và sẽ sớm được về nhà nhưng tôi đã nhầm to. Bác sĩ nói là tôi đang có dấu hiệu sinh non, cửa mình đã mở được 3,5 cm, nước ối cũng vỡ rồi.

Mặc dù đã cố gắng để chặn quá trình sinh con của tôi (hoặc ít nhất là kéo dài nó đủ lâu nhằm giúp phổi em bé có cơ hội phát triển hoàn thiện hơn), nhưng nó đến rất nhanh làm chúng tôi không kịp trở tay. Con chúng tôi rất nhỏ và chưa phát triển đầy đủ, cơ hội sống sót của con bé chỉ có 50% thôi. Còn nếu nó qua khỏi, nhẹ nhất cũng bị dị tật bẩm sinh. Các bác sĩ hỏi chúng tôi liệu có muốn giữ lại con bé sau khi nó được sinh ra không. Bạn có hiểu đó là một quyết định khó khăn như thế nào không? Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình phải lựa chọn như vậy cả. Cuối cùng chúng tôi quyết định sẽ cứu sống con gái bé nhỏ. Chúng tôi đặt tên con là Xuân An.

11 tiếng sau bé An chào đời. Con bé chỉ nặng có 650 gram và chỉ số APGAR (chỉ số sống sót trẻ sơ sinh) chỉ đạt 4 điểm thôi. Một tiếng sau tôi được đưa lên phòng chăm sóc đặc biệt để gặp con. Thế giới của tôi như ngừng lại khi tôi nhìn vào đốm sống màu hồng bé tí xíu đó, thật đẹp nhưng cũng thật mong manh. Cơ thể bé nhỏ của con bé bị bủa vây với cơ man các ống dẫn, dây điện và máy móc hỗ trợ. Thật khó mà chịu đựng nổi khi phải chứng kiến cảnh tượng đó, xót xa lắm.

Tôi không thể tin được những gì đã xảy ra khi nhìn xuống cái bụng đã từng mang thai của mình rồi lại nhìn đứa con nhỏ bé đang nằm trong chiếc hộp đang đặt trước mặt. Con bé quá nhỏ bé và mỏng manh, giờ thì chúng tôi đã có nó và yêu nó biết dường nào.

Con bé không tự thở được nên phải cần đến máy thở, phổi nó chưa phát triển đầy đủ. Nó cũng không ăn uống gì được vì cơ thể nhỏ bé vẫn chưa sẵn sàng. Mắt chưa mở và con bé còn bị xuất huyết não trong lúc sinh. Chúng tôi biết mình không có nhiều thời gian nên lúc nào cũng túc trực bên con bé đến nỗi quên ăn quên ngủ. Phải tận dụng từng giây phút để ở bên khi con bé còn sống. Vợ chồng tôi chỉ muốn được nghe tiếng nó thở, nhìn thấy những cái uốn mình của nó và chạm vào đôi bàn chân và tay tí hon ấy.

Bé An có một lỗ hổng thông vào tim khiến máu chảy ngược qua phổi. Các bác sĩ cố gắng để ngăn ống thông đó lại nhưng việc chưa trị vẫn chưa thành công. Khi được 21 ngày tuổi nó cũng chỉ nặng có 518 gram, nhưng rồi vẫn phải gửi đi phẫu thuật đóng lỗ hổng đó lại. Được sinh khi mới chỉ 24 tuần tuổi nên con bé quá yếu ớt và phổi chưa phát triển hoàn thiện. Nó phải cần nhiều sự hỗ trợ hơn bình thường, thậm chí là cả chuyện thở nữa. Do đó, để thu hẹp lỗ hổng ở tim, bác sĩ phẫu thuật cần phải làm xẹp phổi.

Họ giải thích rằng đối với những em bé quá nhỏ, nguy cơ thất bại ngay trên bàn mổ là rất lớn. Bé An mới chỉ vào phòng mổ 1 giờ đồng hồ nhưng tôi thấy như ngồi trên đống lửa. Đó là khoảng thời gian chờ đợi dài nhất của cuộc đời tôi. Thật may sau đó họ báo tin là con bé đã qua khỏi.

Con bé phục hồi dần sau ca phẫu thuật và bắt đầu tăng cân. Lúc nó được 59 ngày tuổi, tôi mới được ôm nó lần đầu tiên. 60 ngày tuổi, con bé vẫn cần các máy trợ giúp. Phổi nó bị tổn thương nghiêm trọng và trở thành bệnh mãn tính. Chỉ có một cách giúp cho mọi việc này chấm dứt, nếu chúng tôi đồng ý, họ sẽ dùng một liều thuốc đủ để làm xuất huyết não, dẫn đến khuyết tật và tử vong. Thậm chí không làm như vậy thì cũng có rất ít cơ hội sống sót.

Các bác sĩ cho biết, họ sẽ cố gắng lần cuối khi cho con bé hai mũi tiêm steroids để giảm chứng viêm phổi và hy vọng nó có thể thở được. Nếu mà không có tác dụng nữa thì coi như hết cách và đành phải để con bé ra đi.

Thời gian cuối cùng của hai tuần điều trị, bé An có vẻ khá hơn một chút nhưng cũng chỉ đủ để con bé  không dùng đến những hỗ trợ kỹ thuật thôi. Chúng tôi cầu nguyện và hy vọng con bé sẽ thở, và nó đã làm được. Rồi bé được chuyển sang máy CPAP (máy thở áp lực dương liên tục) để hỗ trợ làm căng phổi giúp con bé dễ thở hơn.

Tới lúc được 3 tháng, con bé lại bị biến chứng từ việc hấp thụ lượng oxi quá cao mà con bé tiếp xúc trong suốt quá trình hỗ trợ từ ống thở. Nó làm cho võng mạc phát triển không bình thường, chúng có thể bị rách và con bé có thể mù. Phương pháp duy nhất có thể để chữa trị là phẫu thuật mắt bằng tia laser. Phẫu thuật có thể giúp cho võng mạc không bị rách nhưng nó làm hạn chế tầm nhìn, nghĩa là nó vẫn nhìn được nhưng sẽ bị cận thị. Chúng tôi được khuyến cáo là nguy cơ bị mù vẫn còn nên bé cần được gặp bác sĩ chuyên khoa mắt điều trị cứ mỗi 9 tháng một lần. Phải kiểm tra võng mạc để đảm bảo nó vẫn hoạt động tốt và vẫn khỏe mạnh.

Sau khi phẫu thuật, chúng tôi chuyển con bé vào khu có y tá chăm sóc đặc biệt. Nếu mọi việc vẫn tiến triển tốt, chúng tôi có thể đón bé về nhà. Con bé vẫn cần dùng ống thở oxi nên chúng tôi đặt mua vài cái để thay đổi ở nhà.

Nhưng cứ hết tai này rồi đến ách nọ, trước ngày về nhà 3 hôm thì con bé bỗng sốt nóng. Bác sĩ kiểm tra nói nó bị cảm và có thể do nó được ủ kỹ quá nên nóng thôi. 11 giờ đêm chúng tôi chào tạm biệt con bé để về nhà nghỉ ngơi một chút. Nhưng tới chừng 3 giờ sáng bệnh viện gọi khẩn cấp báo tin quay vào gấp. Người con bé đã tím tái và ngưng thở, y tá nói “con bé được đánh thức và gửi qua phòng chăm sóc đặc biệt rồi, nhưng có thể nó không qua khỏi tối nay”.

Vợ chồng tôi hớt hải chạy vào bệnh viện, cảm thấy thật xót xa, tại sao chuyện này lại có thể xảy ra khi chỉ còn một chút xíu nữa thôi là chúng tôi có thể đón bé về nhà.

Con bé được tiêm thuốc kháng sinh và sau đó thì họ phát hiện nó bị nhiễm trùng tụ cầu. Đó là một loại khuẩn khá phổ biến, có rất nhiều ở bệnh viện và có khả năng gây chết người. Chúng tôi đã nghe kể rất nhiều về những đứa trẻ sinh non bị nhiễm tụ cầu khuẩn rồi qua đời vì bị suy giảm hệ miễn dịch nhưng không ngờ con mình cũng bị. Thật khó mà dám hình dung là con bé lại phải một lần nữa chống chọi với bệnh tật, trông nó giống một chiến binh đang giành giật sự sống. Thật may mắn vì cuối cùng con bé cũng qua khỏi. Con bé dũng cảm hơn tôi tưởng!

Sau 112 ngày chiến đấu ở bệnh viện, chúng tôi đón bé về nhà. Mặc cho nguy cơ tử vong hoặc bệnh tật lên đến 85%, nhưng sức khỏe của bé An vẫn tiến triển tốt. Gia đình tôi phải áp dụng từ việc điều trị tâm lý thông thường đến vật lý trị liệu, khả năng nói và đánh giá hiệu quả điều trị cho con bé và rất may là nó đã phát triển bình thường. Hiện giờ con bé xinh xắn và thông minh, giống như thiên thần. Giống như có phép lạ vậy! Chúng tôi vui mừng vì đã cho nó cơ hội sống và cũng thật may mắn khi có được con bé ở bên mình cho đến tận bây giờ. 

BÀI VIẾT ĐƯỢC QUAN TÂM

Chuyển dạ
Sinh con 10/31/2018

Quá trình chuyển dạ

Mỗi thai phụ có những trải nghiệm khác nhau đối với từng giai đoạn trong khi sinh con. Khoảng thời gian trước khi sinh và giai đoạn thứ nhất thường kéo dài rất lâu trước khi giai đoạn thứ hai ập tới nhanh dữ dội. Giai đoạn cuối thường rất mờ nhạt, vì lúc đó sản phụ đang quá háo hức ngắm nhìn đứa con mới lọt lòng hơn là chú ý tới cơ thể của chính họ.

Làm thế nào để có song thai?
Sinh con 11/26/2018

Làm thế nào để có song thai?

Mang song thai trong lần đầu làm mẹ là mơ ước của rất nhiều cặp vợ chồng. Tuy nhiên, không phải mẹ nào cũng thực sự hiểu rõ về sinh đôi như quá trình hình thành của cặp song sinh trong bụng mẹ, mức độ phổ biến của sinh đôi hay như làm thế nào để sinh đôi? Huggies bật mí những điều cơ bản về sinh đôi, mẹ tham khảo ngay nhé!

Bé 4 tháng tuổi
Chăm sóc bé 11/5/2018

Bé 4 tháng tuổi

Em bé của bạn đang trở thành một "công dân" nhỏ tuổi ở tháng thứ 4, và sẽ làm bạn ngạc nhiên bằng những tính cách rất riêng của mình.

Huggies đồng hành cùng bạn

Bảo bọc êm thoáng cho làn da trẻ sơ sinh

Mua là có quà, ưu đãi thả ga - Lễ hội mua sắm giữa năm - Lazada - Huggies Việt Nam

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ