Sinh thường khi con bị tràng hoa quấn cổ

Theo dự tính ăn Tết xong tôi mới sinh em bé, chiều hôm 22/12 âm lịch hai vợ chồng đi làm về tôi vẫn bình thường nhưng đêm đến tôi thấy đau bụng, cứ ngỡ tại mình ăn cái gì mà lại thế, tôi cứ lùng sục cả đêm, hết đi ra lại đi vào mà không dám gọi chồng dậy. Buổi sáng thức dậy tôi thấy tức ở bụng dưới, rồi tôi có cảm giác đau nhiều hơn nhưng nghĩ chưa đến ngày sinh nên tôi bảo chồng cứ đi làm còn mình thì xin nghỉ, đến gần trưa cơn đau nhìu hơn thế là cầm điện thoại gọi cho mẹ tôi, tôi nhanh chóng sắp những đồ cần thiết vào giỏ và gọi taxi đến và mẹ con dắt díu nhau sang trạm xá gần nhà. Tôi vào ngay phòng sinh để kiểm tra được bác sĩ khám "Đã mở 2 phân cháu nhé, làm thủ tục nhập viện sinh".

Thế nhưng một lúc sau khi lên bàn đẻ thì bác sĩ lại nói là nó dọa sinh thôi gia đình lại phải chờ nhé. Vậy là từ lúc đó đến tận đêm mình không thấy đau, cảm thấy cơ thể rất bình thường. Ngày hôm sau cũng vậy, bác sĩ nói chắc chưa sinh được đâu và bảo gia đình cho tôi về nhà. Cũng bởi chưa có kinh nghiệm nên tôi rất lo lắng và bào với chồng là để cho mình được ở lại trạm. Nằm ở phòng chờ sinh tôi chỉ thấy bụng mình có cảm giác hơi đau và tức, nhìn các chị trong phòng đang trong cơn đau tôi nghĩ "chắc mình đau ít ấy mà". Buổi trưa trôi đi, các chị cùng phòng lần lượt vào phòng sinh hết chỉ còn một mình tôi ở lại. Đến 23h hôm đó tôi bắt đầu thấy đau tiếp, cơn đau kéo dài đến tận 11h trưa ngày hôm sau, do thời gian trở dạ lâu nên tôi bị kiệt sức, gia đình lo lắng muốn chuyển tôi lên bệnh viện của tỉnh nhưng bác sĩ nói giờ chuyển đi sợ không được thế là toàn bộ bác sĩ, y tá được điều động đến để hỗ trợ tôi bắt đầu không chịu được nữa, cảm giác như bụng mình đang gồng lên, nằm trên bàn sinh mắt tôi nhắm chặt lại vì đau, cô ý tá bắt tôi phải mở mắt ra, chọc ối và dạy tôi cách rặn lấy hơi. Tôi bắt đầu cố gắng làm theo một lần, hai lần, ba lần tôi như thấy mình không còn sức để rặn nữa. Lúc đó cô y tá quát to, cô có muốn sinh con không, cô phải cố gắng không con nó ngạt đó, nghe xong tôi sợ quá Tôi cố hết sức và rặn. Tự nhiên tôi thấy bụng mình nhẹ bẫng đi, không thấy tiếng khóc, tôi lo sợ, nhìn lờ mờ thấy bác sĩ vỗ "đét" vào mông bé, tiếng khóc vang lên, cơn đau tan biến, tôi đã sinh con thành công rồi. Bác sĩ nói lớn "12h30 phút, con trai nặng 3,0kg". Tôi nở nụ cười hạnh phúc, nước mắt cứ thế lăn dài trên má khi được nhìn thấy con yêu đang giơ ngón tay ra và cũng từ lúc đó tôi từ từ lịm đi không biết gì nữa.
Khi tỉnh lại bác sĩ nói cô thật giỏi, bé bị tràng hoa quấn cổ 3 vòng nhé, thế mà vẫn mẹ tròn con vuông, chúc mừng gia đình và tôi hiểu đó là sức mạnh của tình mẫu tử đã giúp chào đón con yêu vẹn tròn.

----------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Mỹ Liên

 

+