Pooh yêu của mẹ!

Pooh yêu…!

Và ngày mẹ được gặp con cuối cùng cũng đến! Rạng sáng trước ngày sinh con, mẹ thấy có dấu báo, mừng vì sắp được gặp con, nhưng cũng hồi hộp lắm, các cụ vẫn đe: “Không đau nào bằng đau đẻ”. Nhưng mẹ vẫn luôn hy vọng có thể sinh thường. Cả buổi sáng hôm ấy, mẹ chỉ thấy hơi lâm râm đau bụng.

Đầu giờ chiều, mẹ có mặt tại bệnh viện, làm các thủ tục nhập viện, siêu âm và tất nhiên không tránh khỏi “bị tiêm” thực ra là lấy máu để xét nghiệm. Quả thực đến bây giờ mẹ vẫn không hết sợ bị tiêm, khổ nỗi ven của mẹ chìm nên rất khó lấy, phải lấy đến lần thứ hai mới xong, rát quá! Từ chiều đến tối qua 3 lần khám, bác sĩ nói thai to, khả năng phải mổ là rất cao. Ôi, mẹ buồn quá, mẹ vẫn hy vọng được sinh thường con ạ. Kết thúc ngày đầu tiên ở bệnh viện, bác sĩ nói mới mở được hơn 1 phân, (giời ạ, 1 phân mà cả đêm nằm ngủ không yên). Sáng hôm sau lại là một chuỗi những lần thăm khám, mẹ thật sự rất sợ! Cuối cùng, các bác sĩ quyết định mổ để tránh rủi ro vì con khá to (3,6kg) mà khung xương chậu của mẹ hẹp. Mẹ buồn quá! Mẹ không thể đẻ thường được con à! Đến gần trưa, các cơn đau dồn dập kéo về, mẹ đã hiểu được cảm giác đau đến đứng ngồi không yên, nghĩ đến con, nước mắt lại tuôn ra…

Bác sĩ khám lần cuối rồi nhắc mẹ chuẩn bị tinh thần đi mổ, đau quá rồi, mẹ tưởng như không chịu được nữa. Và thế là con chọn đúng ngày mùng 1 mà ra đời, ôi trai mùng 1 của mẹ. Kim tiêm, dao kéo, kim khâu, tất cả những thứ ấy, mẹ sợ lắm lắm, nhưng rồi vào đến phòng mổ mẹ chỉ dám lắp bắp “em sợ tiêm lắm bác sĩ ơi”… Tất cả các thủ tục đo huyết áp, tiêm, gây tê được làm rất nhanh chóng. Mẹ bắt đầu mất cảm giác từ phần bụng xuống chân, chỉ thấy run lên vì sợ, mẹ chỉ nghĩ đến con mà không biết bác sĩ mổ lúc nào, cho đến khi tiếng khóc đầu tiên của con vang lên, mẹ không biết tả ra sao cảm giác lúc ấy, tiếng khóc ngày một vang to hơn. Mẹ chỉ biết lắng tai nghe tiếng con khóc mà trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả lắm, tim mẹ như đập nhanh hơn, mạnh hơn. Y tá tắm cho con sạch sẽ rồi bế con đến bên cạnh mẹ: “Con trai, 3.6kg, xinh trai” :D. Mẹ kịp thơm 1 cái vào má, ôi da con mềm mịn quá, lại còn rất trắng chứ! Mẹ đây con yêu ơi! Mẹ hạnh phúc lắm con à! Lúc ấy không nén nổi cảm xúc, thế là nước mắt cứ tuôn ra… Bố đang đợi con ở ngoài, con ra trước nhé…

Ai đã từng làm mẹ, dù là sinh mổ hay sinh thường, chắc hẳn đều không thể quên được tiếng khóc đầu tiên của con yêu khi mới chào đời và cảm giác hạnh phúc vô cùng khi lần đầu tiên được nhìn thấy con yêu! Hành trình con ra đời như thế đấy Pooh à…con đường phía trước còn dài lắm… Luôn khỏe mạnh con nhé! Cả nhà yêu con nhiều nhiều! <3

----------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Bích Phương

 

+