Nước Mắt Rơi

Người Mẹ nào cũng hạnh phúc khi sinh ra đứa con khỏe mạnh, nhưng đối với tôi càng hạnh phúc hơn. Vì đây là lần đâu tiên làm Mẹ, Tôi mong chờ từng ngày, mỗi tuần trôi qua muốn nhìn thấy con như thế nào, do công việc phải thường xuyên di chuyển nhiều nơi mới tuần 35 tôi bị động thai bác sĩ khuyên nên nghỉ ngơi và có thể sinh sớm hơn dự định, khỏi phải nói tôi lo lắng và khóc nhiêu như thế nào vì lo lắng cho con, tôi nghỉ làm ở nhà một tuần dưỡng thai, sau đó trở lại Công Ty nhưng làm việc ở văn phòng không đi lại nhiều
Đến 37tuần sáng đi khám thai định kì bác sĩ hẹn tuần sau quay lại, rồi quay về văn phòng tiếp tục công việc, chiều về ăn cơm rồi đi dạo với chồng, 24h cảm thấy khó chịu thì ra là tôi đã ra nước ối, kêu chồng dậy, chồng trả lời vừa buồn cười vừa làm mình tức " Em ngủ đi sáng mai anh đưa vào viện sinh, chứ giờ có vỡ ối cũng chưa sinh đâu" tôi đòi đi ngay, hai vợ chồng tự mình xách đồ vào bệnh viện để sinh. Ba Mẹ hai bên đều ở quê chưa vào được, vừa vào phòng cấp cứu tôi chỉ kịp gọi cho bạn làm cùng Công Ty để bàn giao công việc,sau đó bác sĩ đã cách ly không cho gặp người thân, vào phòng sinh vừa đau bụng khủng kiếp vừa tủi thân, không biết tôi đã ngất bao nhiêu lần trên bàn sinh, cuối cùng bác sĩ quyết định mổ, vào phòng mổ chưa đầy 10 phút tôi đã nghe tiếng em bé khóc, bác sĩ hỏi tôi là có nghe tiếng bé khóc không, tôi trả lời "dạ có" được bác sĩ thông báo bé gái sinh vào lúc 12 giờ 15 phút, nặng 3kg5, cao 54 cm, tôi rơi nước mắt không phải vì đau đơn mà vì quá hạnh phúc mẹ con mình sắp gặp nhau, nhưng chưa thay mặt con thì tôi đã ngất tỉnh dậy thấy mình nằm phòng hồi sức, tôi hỏi thăm bác sĩ con như thế nào, bác sĩ nói bé khỏe mạnh, chỉ có tôi là phải theo dõi vì do biến chứng của thuốc gây mê nên chân chưa cử động được.
Đến 23h thì rời phòng hồi sức xuống phòng nghỉ ngơi mới gặp được chồng, chồng ân cần hỏi thăm sức khỏe và khoe đã gặp con ở phòng nhi, ngày hôm sau Mẹ tôi vào tôi khóc nức nở, sau hai ngày theo dõi chân đã có nhiều tiến triển bác sĩ đẩy bé đến lần đầu tiên bế con trên tay, bao nhiêu cảm xúc khó tả, nhìn mặt con, cầm tay con tôi đã vui như thế nào, khó khăn và bỡ ngỡ còn ở phía trước, nhưng Ba Mẹ sẽ cố gắng vì con là tất cả. Sinh con là một niềm hạnh phúc vô bờ.

-------

Tác giả: Mẹ Huỳnh Thị Như Thúy

 

 

+