Mẹ con ta cùng vượt cạn thành công

Hành trình mang thai 9 tháng 10 ngày mang lại cho mẹ rất nhiều những cung bậc cảm xúc tuyệt vời, mẹ đếm từng ngày để mong con chào đời, nhưng cột mốc dự kiến ngày sinh qua đi tới một tuần mà mẹ vẫn không thay cơ thể có gì thay đổi. Một chút lo lắng nên mẹ đã tới bệnh viện để kiểm tra. Bác sĩ nói mẹ nên nhập viện để làm thủ tục sinh mổ vì rau đã bị vôi hóa, nước ối đã cạn. Mẹ hoang mang lắm vì mẹ chủ quan nên mẹ đã không đi khám bác sĩ sớm hơn.

Ông bà, bố con ai cũng lo lắng cho mẹ vì dự kiến của cả nhà là mẹ sẽ sinh thường nhưng giờ lại chuyển sang sinh mổ, mẹ chưa chuẩn bị tâm lý cho mình. Bố con nắm chặt lấy tay mẹ động viên "Cố gắng lên hai mẹ con sẽ bình an thôi".

Làm thủ tục nhập viện xong thì mẹ bị đau bụng, bác sĩ khám và nói có thể sinh thường được nên cho mẹ vào phòng chờ sinh dưới sự giám sát trực tiếp của bác sĩ ca trực.

Từng cơn đau kéo đến dồn dập, mẹ hít thở thật sâu rồi thở ra từ từ mà sao cơn đau vẫn đến nhiều đến thế, hai tay mẹ cứ nắm chặt vào thanh sắt ở giường, bụng mẹ cứ gồng lên.

"Bác sĩ ơi cho cháu đi mổ đẻ cháu không chịu được nữa"

"Đã mở được 7 phân rồi, cố gắng lên chút xíu nữa là sẽ sinh được"

Nằm trên bàn đẻ mẹ thở mạnh lắm, con đau nhiều đến nỗi mẹ không thể kiểm soát được bản thân mình nữa, bác sĩ bắt đầu đếm nhịp cho mẹ rặn để sinh, mẹ lấy lại sự bình tĩnh bắt đầu làm theo lời hướng dẫn của bác sĩ, bàn tay mẹ đã nắm chặt bàn tay cô y tá bên cạnh lúc nào, từng hơi thở mẹ đang cố gắng để mong con được trào đời ngay lúc này. Hít một hơi thật sâu và mẹ cố gắng, cố gắng....

Tiếng khóc chào đời của con vang lên, bác sĩ nói "Cháu giỏi lắm, mẹ tròn con vuông rồi". "Ôi cháu gái khóc to quá, cân nặng 3.3kg, 22h20 phút". Thế là mẹ đã sinh con ra bình an rồi, mẹ đã sinh thường được mà không còn tới sự hỗ trợ của sinh mổ. Cám ơn con gái đã cùng mẹ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, con chào đời cả nhà hạnh phúc trong niềm vui khôn xiết.

Con đã chào đời như thế đó, mẹ sẽ còn kể cho con nghe câu chuyện này nhiều lần nữa bởi vì ai cũng nói con khá là "gan lì" khi tới lúc nhập viện mới chịu đòi mẹ cho ra. Yêu con gái của mẹ thật nhiều!

------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Thu Huyền

 

 

+