Chào con, mẹ yêu con

Khi được bác sĩ cho hay mình đã có thai, xen lẫn niềm vui mừng đó là sự lo lắng. Lo lắng vì tôi lần đầu làm mẹ. Và cũng lúc đó, trong đầu tôi xuất hiện nhiều câu hỏi “làm thế nào ??? ”
Ai ai cũng mong muốn rằng con mình sinh ra thật khỏe mạnh, thật thông minh dù đó là trai hay gái, với tôi, tôi cũng thế, tôi bắt đầu tìm hiểu qua các trang xã hội, trên những quyển sách, hay học hỏi kinh nghiệm từ những người mẹ đã đi trước. Tôi hạnh phúc lắm các mẹ ạ, nghe từng nhịp tim con đập hòa nguyện vào nhịp tim và hơi thở của mình khi dần dần mình cảm nhận được con mình lớn lên từng ngày.
…….
Hạnh phúc càng lớn lên khi thai đến tháng thứ 7, thứ 8, nhưng cũng không thể nào thoát khỏi sự lo lắng trong đó… Tôi phải làm sao cho con mình chào đời trong sự “Mẹ tròn con vuông”, tôi bắt đầu xem những kinh nghiệm của nhiều mẹ đã chia sẻ trên mạng xã hội về những dấu hiệu chuyển dạ, cách hít thở như thế nào và phương pháp sanh nào tốt nhất cho con. Tôi ngạc nhiên khi nhiều mẹ chọn phương pháp sanh mỗ, nhưng lại thấy những điều mà các mẹ khác bình luận, rồi lại có mẹ nói sanh thường sẽ tốt hơn cho bé sau này, thế là tôi bắt đầu sợ hãi hơn vì có quá nhiều ý kiến, tôi bắt đầu phân vân. Rồi lại thấy các ý kiến của nhiều bác sĩ khuyên nên chọn lựa cách sanh như thế nào là tốt nhất, thế là tôi đã biết được mình phải làm gì…
Mỗi chiều đến, sau bữa cơm, tôi đi bộ xung quanh nhà từ 15p ~ 30p. Rồi thời gian dần trôi, ngày ấy cũng đến, những cái đau từng cơn khi chuyển dạ, tôi bám chặt tay mình vào thành giường để lấy thăng bằng, tôi cắn răng & môi để không la lớn mỗi khi cơn đau đến.
Qua nhiều giai đoạn kiểm tra, rồi bác sĩ cho tôi hay, tôi có thể sanh thường và chuẩn bị đón bé chào đời. Tôi cảm thấy sợ và hồi hộp ghê lắm. Rồi những cơn đau lúc này cứ dồn dập đến, cái đau đớn càng phút càng nhiều hơn, rồi tôi nhìn xung quanh, các mẹ khác - trong cơn đau, trong tiếng khóc nức nở, tôi sợ lắm, sợ phải gào thét rồi khóc nức nở vì không chịu được cái gọi là đau đẻ như người ta thường nói.
20p trôi qua trong cơn đau, trong những cái rặn sanh, nhưng ngạc nhiên thay, không giống với những gì tôi đã học hỏi từ trang xã hội hay những kinh nghiệm của nhiều mẹ khác, vì lúc đó bỗng dưng những điều tôi đã biết nó không còn trong đầu tôi nữa, rồi nghe tiếng “Oe”, thế là tôi nghe thoảng thoảng có tiếng nói “Bé là bé gái, cân nặng 2,9kg nhé”, lúc này tôi không còn biết đau là gì nữa, mặc dù vẫn còn nằm trên bàn sanh để lấy lại sự bình tĩnh, tôi đã biết con mình chào đời. Nhìn qua nhìn lại trong hơi thở gấp gáp trong vài phút, một bé gái nằm cạnh mình, tôi nhìn con mà nước mắt tuôn dài, tôi khóc đây không phải là vì đau đớn, mà tôi khóc đây là vì mình thật hạnh phúc, khi con mình chào đời trong sự an bình và khỏe mạnh, tôi thầm thì “Mẹ chào con gái của mẹ, mẹ yêu con…”.
Thì ra đau đẻ là vậy đó, nó không giống với những gì mình đã biết, mình đã học, mà nó chính là bản năng của mỗi người, khi đau đớn trong những cái quặng thắt từng cơn, mình mới nhận ra rằng bản năng của một người làm mẹ, với những gì mình chuẩn bị trong đầu qua nhiều kênh học hỏi hay việc chọn lựa sanh thường hay sanh mỗ cũng vậy thì nó khác với từng cơ địa của mỗi người. Tôi đã nhận ra rằng không có gì là không thể nếu mình bình tĩnh và trong đầu lúc nào cũng suy nghĩ mình sẽ Chào đón con mình trong an bình và khỏe mạnh.

Thế là tôi đã làm được, sinh con an toàn.

------

Tác giả: Mẹ Phạm Kim Ngân

 

 

+