Câu chuyện sinh con

Hôm nay Mẹ sẽ kể lại cho mọi người biết về hành trình sinh Pepsi của Mẹ.

Con biết không, Mẹ là một người được học trong ngành y, được đỡ đẻ cho không biết bao nhiêu bé trước khi sanh con, Mẹ đã thấy được sự đau đớn và cố gắng, thấy được những giọt nước mắt và cả những nụ cười của những người mẹ... Và Mẹ hiểu rằng sinh con ra dù đau đớn, mệt mỏi nhưng đó là một hành trình hạnh phúc.

Từ lúc Mẹ biết có con trong cuộc đời, lúc ấy công việc của Mẹ bị một chút ảnh hưởng, nhưng thật vui và may mắn là con của Mẹ khỏe mạnh và không hành Mẹ nghén như những người khác trong ngành như Mẹ. Suốt 40 tuần ấy, con cùng Mẹ rong ruổi từ bệnh viện, tới phòng khám, tới trường dạy học, con vẫn ngoan và luôn báo cho Mẹ biết thông qua cú đạp những lúc nghỉ ngơi rằng Mẹ ơi, con khỏe lắm đó!

Là lần đầu mang thai, Mẹ luôn lo lắng cho con, mổi lần đi siêu âm Mẹ đều hồi hộp để nhìn thấy con từ khi con còn là một chấm nhỏ tí trong bụng tới lúc con thành hình, con đạp, con che mặt mắc cỡ, con mút tay... Mẹ luôn nói với Bác Sĩ theo dõi cho Mẹ rằng, Mẹ muốn sanh thường để con của Mẹ khỏe mạnh, để Mẹ được ôm ấp và vỗ về con khi con vừa ra khỏi bụng Mẹ, lúc đó BS có khám khung chậu cho Mẹ và nói nếu con nhỏ thì Mẹ hoàn toàn có thể sanh ngã âm đạo. Mẹ còn dặn các chị ấy và bạn bè của Mẹ trong bệnh viện rằng, hãy cho Mẹ được áp dụng phương pháp da kề da ngay sau sanh để con được hưởng tất cả những gì tốt nhất... Thế nhưng vào tuần lễ thứ 38, Bác sĩ siêu âm và nói con đã 3400gr rồi, hơi to, chắc là khó sanh... Mẹ buồn mất mấy ngày, Mẹ không uống sữa bầu nữa, Mẹ xin nghỉ làm sớm, để ở nhà nghỉ ngơi, trò chuyện và cùng chờ đợi những cơn đau bụng, Mẹ mong chờ biết bao những dấu sinh mà Mẹ đã học nhưng không có gì đáp trả lại. Đúng ngày dự sanh, con vẫn chưa ra đời, thêm 5 ngày chờ đợi theo yêu cầu của Bác sĩ nữa vẫn im lặng.

Ngày 23.12 Mẹ đi khám lần nữa thì Bác sĩ bảo đã quá ngày dự sanh, con to ký, và cổ tử cung không hở ngoài. Thôi thì sanh mổ nhé! Mẹ mất hơn một giờ suy nghĩ để quyết định trả lời cho Bác sĩ. Dù rất muốn sanh thường, nhưng Mẹ sợ nếu chờ đợi thêm, con của Mẹ lỡ bị ảnh hưởng gì thì Mẹ chết mất. Ba Mẹ vì không muốn thử thách sinh mạng của con nên đồng ý sinh mổ. Mấy người trong ngành thì nói Mẹ nôn nóng, từ từ sinh cũng được, nước ối chưa cạn mà lo gì? Nhưng kệ họ, Mẹ là Mẹ của con và con là tình yêu của Ba Mẹ, Ba Mẹ muốn chào đón con trong khỏe mạnh chứ không phải trong tình trạng cấp cứu vì tim thai suy hay bất kì điều gì khác.

Sáng 24.12, lễ Giáng Sinh, Ba Mẹ lên Bệnh viện làm thủ tục nhập viện. Mẹ lo lắng, căng thẳng vô cùng nhưng may mắn là Mẹ có Ba của con, có ông bà ngoại bên cạnh, cùng những người thân quen trong bênh viện, Mẹ đã an toàn hạ sinh Pepsi!

Từ lúc chú Thạnh và Bác sĩ gây mê bắt đầu gây tê cho đến khi Bác sĩ chính vào rửa bụng, phủ khăn và cầm dao mổ, Mẹ hoàn toàn tỉnh táo chở đợi. Tiếng dao kéo chạm vào nhau, tiếng máy hút nước ối rồi Mẹ còn cảm nhận lực kéo của Bác sĩ phụ mổ giúp Bác sĩ chính đưa con ra ngoài, Mẹ còn nghe các Bác sĩ bảo rằng: "May mà tôi khuyên cô ấy sanh mổ, chứ chờ đợi sanh thường thế nào cũng có chuyện vì tư thế đầu thai nhi không thuận lợi".

Sau đó thì Mẹ bắt đầu lo mơ vì mệt, chú Thạnh phải giúp Mẹ chích thuốc giãn cơ, bỗng Oe Oe, con khóc, Mẹ bật tỉnh, tay cứ cầm lấy tay chú Thạnh mong được gặp con, chú Thạnh nói ráng tí nữa để đưa bé ra hồi sức rồi trở vào, Mẹ chỉ được nhìn con trong giây lát rồi con được đưa đi, sau đó Mẹ bị chảy máu ồ ạt vì đờ tử cung.

Lúc tỉnh lại Mẹ đang nằm trong phòng hồi sức, Ba đang ngồi cạnh Mẹ, Mẹ hỏi Ba đã gặp con chưa? Ba mỉm cười và nói rằng: "Em yên tâm, con mình khỏe và khóc lớn lắm, được 3600gr, đẹp trai và giống Mẹ lắm!"

Mẹ bật khóc vì ghen tỵ với Ba được nhìn con khóc, được ôm con trước Mẹ, Mẹ khóc vì Mẹ đã sanh con ra khỏe mạnh, Mẹ khóc vì hạnh phúc ngập tràn...

Pepsi ơi, bây giờ thì con đã gần 15 tháng rồi, nghịch ngợm, hiếu động,và hay cười nhưng lại biếng ăn, dù cho mọi người có sợ hãi khi chăm con đi chăng nữa thì Ba Mẹ vẫn thương con nhất trên đời con trai à! Yêu con, chúc con trai luôn khỏe mạnh, ăn ngon, chóng lớn nhé!

Mẹ của con!

-------

Tác giả: Mẹ Trần Thị Tố An

 

 

+