Sinh con không dễ tí nào

Sau 9 thàng 10 ngày chờ đợi hồi hộp mong được thấy thiên thần bé nhỏ cuối cùng cũng đến giây phút ấy.

Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng hạnh phúc của gia đình mình khi thấy có biểu hiện sắp sinh, lúc ấy mới 6h sáng tự nhiên bụng mình có cảm giác đau và ra máu, lúc đó mình hoang mang lắm vì chưa thật sự đau mà sao mình lại ra máu nhiều hơn là bình thường, vì mình có đọc trên mạng nếu có đau đẻ thì chỉ ra ít máu nhạt là máu báo thôi. Lúc đó 2 vợ chồng mình và bà nội lo lắm, 2 vợ chồng mình vội đi vào bệnh viện ngay, trời ơi cảm giác lúc đó thật khó tả chỉ nghĩ về con mà quên hết tất cả 2 vợ chồng chị đem mỗi cái thân còn đồ đạc của bé chẳng chịu đem, nghĩ lại mà buồn cười. Vào viện bác sĩ cho đi khám lại toàn bộ để chuẩn bị vào phòng sinh nào là siêu âm nè, xét nghiệm máu, khám phụ khoa, đo huyết áp... Làm xong mọi thủ tục cũng phải tới trưa mới xong. Lạ ở đây là sao mình cứ bị ra máu âm đạo hoài và rất nhiều. Mình thấy biểu hiện lạ thì xin được gặp bác sĩ thì bác sĩ lại nghĩ trưa không gặp được, gặp hộ sinh thì bắt mình nằm ở phòng cấp cứu, lúc đó mình nghĩ sao bệnh viện không quan tâm đến bệnh nhân tí nào nhỉ, lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao? Cứ bắt mình nằm đó đợi bác sĩ không biết đến khi nào vừa lo vừa suy nghĩ. Nằm đó bên cạnh mình là rất nhiều ca đang sinh thường trời ơi ai cũng rên la nhưng mình biết tuy họ mệt nhưng họ cũng hạnh phúc giống mình.

Có chị thấy mình khỏe kêu lấy cho tí nước, có chị kêu "em ơi chị đau quá chịu hết nổi rồi chạy ra kêu người nhà chị kêu bác sĩ mổ cho chị em ơi". Lúc đó rối quá chân không dép mình thì cũng có khỏe đâu chứ cũng đang chờ sinh mà vậy mà chạy ra một mạch kêu người nhà cho người ta nữa chứ, vừa chạy ra khỏi cổng phòng cấp cứu bị chồng la cho một trận vô lại "em làm cái gì vậy dép không mang mình cũng đang chờ sinh có bất thường nữa mà không nằm đó đi lo toàn chuyện gì đâu. Người ta có bác sĩ lo rồi nhắm khả năng không đẻ được là người ta sẽ cho mổ thôi, đừng có gọi người nhà của người ta chỉ làm lo thêm thôi?" - Thấy có lí em vô lại.

Nằm 2 tiếng đồng hồ mới có bác sĩ đến, bác sĩ đến là khám cho mình ngay bác bảo mình ngay con chuẩn bị lên mổ gấp không sinh thường được bị nhau bám thấp, còn mắng cho chị hộ sinh một trận muốn để chết hay sao mà không báo cho bác sĩ biết. Chị hộ sinh phải lại xin lỗi em, từ đó em mới biết máy nữ hộ sinh ở đây coi mạng người như cỏ rác vậy đó, hú hồn may mà không sao. Trời ơi thật sự là em chưa chuẩn bị tâm lí lên bàn mổ đâu? ngồi trên xe đẩy vào phòng mổ mà lo lắng và sợ kinh khủng nhìn chồng chạy đôn chạy đáo đóng tiền viện phí mà thấy buồn cười nữa, chồng nói anh chưa chuẩn bị tâm lí gì hết em ơi hồi hộp quá thế là đẩy vào phòng mổ.

Vào phòng mổ sinh mà như đi đến nơi nào xa lạ cảm thấy mọi thứ xa lạ vô cùng vừa mừng vừa hồi hộp và vừa lo lỡ có chuyện gì xảy ra, ôi mọi thứ cứ dồn dập trong tâm trí mình lúc đó. vô bác sĩ tiêm cho 1 mũi thuốc tê mà rân rân ở sống lưng, mình tiếc là không được nhìn thấy ca mổ và lúc con sinh ra vì bị che trước mắt mình rồi, mình vẫn nghe vẫn cảm nhận được mọi người đang làm gì mình nhưng chỉ không biết đau và không nhìn thấy thôi, thế là đến 3h15 phút con mình đã cất tiếng khóc chào đời niềm vui sướng biết bao khi được nghe tiếng khóc của con, con khóc to và rất thanh mọi người trong kíp mổ ai cũng nói giọng con tốt quá đi. Vui mừng không biết tả làm sao chỉ biết hạnh phúc và bây giờ ta đã làm mẹ rồi, lúc này chỉ mong về phòng sớm được bế con trên tay thôi thấy con là mọi vết thương không còn đau nữa, con là tình yêu giữa bố và mẹ đó và là cả cuộc sống của mẹ tự nhiên cứ suy nghĩ và nước mắt hạnh phúc trong em cứ tuôn ra. Cuối cùng giờ phút mong đợi được gặp con cũng đã đến được trở về phòng đươc bố bế con từ khoa sinh lên đưa cho mẹ, thấy con mẹ hạnh phúc biết bao. Cảm ơn con đã đến bên mẹ dù lần sinh này không dễ tí nào?

--------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Thanh Tú

 

 

+