Ku Tôm - Hạnh phúc của mẹ

Chào các mẹ! Em xin chia sẻ và cũng là muốn lưu giữ lại khoảnh khắc đầu tiên được làm mẹ.

Đúng là không gì đau bằng đau đẻ. Nhưng nhìn em bé khác cũng thấy thích nên muốn đẻ.

Ngày ấy ku Tôm mãi ko chiu ra, mẹ đã xin nghỉ sớm hơn 1 tuần mà con lại ra chậm hơn 1 tuần. Ba mẹ xót ruột lắm í, chủ định sáng dậy để nhập viện thì cũng là hôm mẹ có dấu hiệu sinh, mẹ phấn khởi lắm. Chuẩn bị xong xuôi 8h bố đưa mẹ đi nhập viện, lúc này chưa thấy đau đâu. Đến trưa thì mới bắt đầu hơi đau, nhưng cũng chỉ mở được 1cm, cơn đau tăng dần cả về mức độ và số lượng. Bác sĩ bảo phải hôm sau mới đẻ được. Đêm đó mẹ buồn ngủ kinh khủng nhưng đau quá mẹ chỉ chợp mắt được tí vì cứ 5 phút cơn đau lại đến. Sáng dậy bác sĩ khám vẫn mở 1cm, mẹ lại bắt đầu sốt ruột. Cả ngày hôm đó mẹ tích cực đi lại thật nhiều đến nỗi chân mẹ xuống máu sưng vù lên, đến bác sĩ còn hỏi chân bị sao đấy. Lúc này mẹ chỉ ước đẻ nhanh để mẹ được nằm ngả cái lưng xuống.

Đến chiều, chao ôi đau kinh khủng, đau vật vã, cứ 3 phút lại đau. Mẹ tưởng đẻ đến nơi rồi nhưng đến 8h tối cũng chỉ mở lên được có 3cm. Bố con nhìn mẹ đau mà cũng toát mồ hôi, tự trách là biết thế mổ luôn từ lúc đầu. Bác sĩ bảo chờ thêm lúc nữa xem sao. Nhìn những đứa trẻ lần lượt được sinh ra mà mẹ nóng lòng quá cơ. Đến 9h khám lại vẫn không tiến triển thêm, bác sĩ bấm ối thì thấy nước ối xanh quá, xanh như nước rau lang luộc ấy. Nên cũng lo cho thai nhi. Sau đó bác sĩ tiêm thuốc kích thích xem có mở lên được 5-6 cm là sẽ đẻ được. Tiêm xong mẹ lại đau thêm, cơn đau dồn dập hơn. Và vẫn không mở dc hơn. Bác sĩ gọi bố con vào giải thích để quyết định mổ, thấy mẹ đau quá bố con ký vào giấy mổ luôn. Cũng vì nhiều nguyên nhân khiến mẹ phải lên bàn mổ: cổ tử cung xâu ko mở nhiều, nước ối đục, thai nhi to và nằm chéo hướng bên trái (bác sĩ bảo hướng phải thì dễ đẻ hơn). Vậy là mẹ chuẩn bị lên bàn mổ. Lúc này sao mẹ thấy thất vọng vì mẹ ko cố gắng đẻ thường được. Mẹ được hộ tống lên bàn mổ, cái bàn cao lắm, bên trên là một hệ thống đèn chiếu sáng. Mẹ bảo bác sĩ gây mê cho mẹ cho mẹ đỡ sợ. Nằm lên bàn mổ mà cơn đau vẫn đến dồn dập, bác sĩ tiêm lấy ven để truyền thuốc, kẹp đầu ngón tay để đo nhịp tim, rồi phủ tấm vải trắng lên mặt mẹ, và vạch bụng ra bôi cồn, mát lắm, nhưng mẹ thấy xót xót. Trước khi lịm đi mẹ kịp bảo bác sĩ "chú ơi giúp cháu nhé", bác sĩ bảo "uh".

...

Mẹ nghe thấy ai gọi "cháu ơi dậy đi", thế là mẹ mở mắt dậy. Cảm giác đầu tiên là cái cổ họng khô khan khát nước kinh khủng, bác sĩ hỏi chỉ lắc và gật. Mẹ nghe thấy cả tiếng bố con, bố con bảo "cố lên em, thằng ku bụ bẫm lắm". Rồi tiếng mấy người chuẩn bị khiêng mẹ lên xe đẩy. Lúc sau lại gọi nhau khiêng mẹ xuống giường bệnh. Mẹ bắt đầu nóng, toát mồ hôi, vì nằm trên cái chăn nhung. Lúc này bà nội đang bế con, mẹ gọi mãi mới nghe thấy để mẹ xem mặt con, bà cũng vô tâm ghê cơ, thấy mẹ về mà không bế cháu ra gặp mẹ. Nhìn con mà nước mắt mẹ cứ lăn đều mãi ko thôi, bà ngoại ngồi lau mồ hôi và nước mắt cho mẹ... Cảm xúc được làm mẹ khiến mẹ chỉ biết rơi nước mắt... Người ta bảo mổ xong sẽ đau lắm, nhưng mẹ thấy bình thường. Có lẽ vì hôm trước đau đẻ thế còn chịu được nên bây giờ không thấy đau. Mẹ bị truyền mấy chai nước và mấy lọ kháng sinh đến chiều hôm sau mới xong, rút kim tiêm ra mà cánh tay tê cứng mãi mới cử động được. 6 ngày sau mổ hôm nào mẹ cũng bị tiêm 4 mũi, tiêm bắp và tiêm ven. Trước mẹ sợ tiêm lắm, nhưng giờ thì tiêm thoải mái vì ko đau bằng đau đẻ. Hôm nào mẹ cũng bị sốt vì sữa về nhiều mà không thông. Đau vì bầu vú cương cứng và đầu ti bị chợt... Nhưng rồi cũng qua đi, giờ đây nhìn con yêu lớn từng ngày mẹ vui lắm, bố Tuấn đi làm cũng nhớ con. Vậy là gia đình nhỏ hạnh phúc được đong đầy...

---------

Tác giả: Mẹ Lê An Nhiên

 

 

+