Hành trình sinh con - Những vất vả ngọt ngào

Hôm nay rảnh mẹ dọn dẹp lại mọi thứ trong nhà vô tình nhìn thấy cuốn album của con được sắp xếp gọn gàng theo từng tháng tuổi. Mẹ bồi hồi nhớ lại những ngày tháng ba mẹ trở thành một gia đình và những chuỗi ngày hạnh phúc khi con yêu dần hình thành trong bụng mẹ. Từ sau khi có gia đình, cuộc sống của mẹ thay đổi rất nhiều, mẹ cảm thấy mình sống chậm lại, cảm nhận nhiều hơn, và thấy cuộc sống này càng có ý nghĩa hơn khi có con.

Lần đầu làm mẹ khiến mẹ rất bỡ ngỡ và lo lắng.. Mẹ dè dặt trong từng bước đi, từng động tác. Ba tháng đầu thai kỳ, con làm mẹ nghén đến mức ăn uống vô cùng khó khăn. Cứ ăn gì lại nôn hết nhưng vì thương con, sợ con thiếu chất dinh dưỡng cần thiết, với suy nghĩ "mười phần cũng phải vào con một phần", mẹ lại tiếp tục ăn, dù sau đó mẹ nôn ra hết thảy... Bố đã chăm hai mẹ con trong từng bữa cơm. Hàng ngày bố đi làm về, đi chợ nấu nướng bồi bổ cho mẹ để con được đủ chất. Đêm bố lặng lẽ lên mạng tìm đọc những món ăn có lợi cho thai nhi và sản phụ, ngày mai còn đi chợ mua về cho mẹ con mình ăn. Cùng tình yêu thương của Bố dành cho mẹ con mình, Mẹ đã chiến đấu qua những ngày đầu cùng với con yêu một cách ổn thỏa. Qua những đợt kiểm tra định kỳ, mẹ yên tâm phần nào khi thấy con của mẹ vẫn phát triển tốt và đều đặn. Mẹ còn nhớ, lần đầu tiên con phản ứng lại với môi trường bên ngoài qua cái đạp nhẹ. Cái cảm giác đau nhói hạnh phúc ấy khiến mẹ rơi nước mắt. Sợi dây kết nối giữa hai mẹ con ta ngày càng siết chặt hơn. Ba con vui mừng đến mức cứ ôm chầm lấy mẹ và nói "Con vừa đạp đó". Rồi ba con cười, nụ cười dịu dàng nhất mà mẹ từng thấy. Cả ba và mẹ đều háo hức đến ngày được gặp con. Sang tháng thứ 6, con đã biết đạp ‘’bụp, bụp’’ vào bụng mẹ rồi. Ai đã từng làm mẹ cũng sẽ hiểu những cảm xúc ấy, thật nhiều, thật ngọt ngào…nhưng rất khó để diễn tả cụ thể bằng lời. Ở tháng này, chân mẹ đã bắt đầu bị sưng phù do xuống máu. Ba con động viên mẹ đi bộ và chăm bóp chân cho mẹ lắm. Ba muốn cả hai mẹ con mình phải thật khỏe mạnh đến ngày con yêu chào đời mà. Mẹ di chuyển ngày một khó khăn hơn. Chiếc cầu thang giờ cũng là một thử thách mỗi khi mẹ lên xuống...

Bước sang tháng thứ chín bụng mẹ bắt đầu những trận đau dồn dập. Cả nhà đã phải cho mẹ con mình nhập viện sớm để đợi ngày sinh nở. Khi những trận đau liên hồi, mẹ biết con sắp chào đời, mẹ cố chịu đau để được sinh con tự nhiên, bởi mẹ biết rằng sinh thường sẽ tốt hơn cho con sau này, con sẽ có sức đề kháng hơn, hệ tiêu hóa, hệ hô hấp cũng sẽ khỏe hơn. Nhưng gần nửa ngày mà con vẫn không chịu ra. Lo mẹ nhỏ con, sức lại yếu, bố đồng ý mẹ đẻ mổ.

Vậy là con chào đời. Nhìn hình hài nhỏ xíu đáng yêu của con, mẹ đã buột miệng:"Chào bé con – thiên thần yêu thương của mẹ!" Những giọt nước mắt hạnh phúc bất giác tuôn rơi khi mẹ ôm trọn con trai bé bỏng trong vòng tay, những vất vả đau đớn trong mẹ như tan biến hết, chỉ còn là những ngọt ngào yêu thương vô ngàn hạnh phúc. Con như thiên thần nhỏ xinh - thiên thần mang đến hạnh phúc cho ba mẹ. Còn gì tuyệt diệu hơn khi mỗi sớm mai thức dậy mẹ được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của con. Mẹ biết việc nuôi dạy con chẳng bao giờ là dễ dàng vì mẹ chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng với tình yêu thương vô điều kiện, Bé con ơi, mẹ tin những tháng ngày bên con sẽ là những trải nghiệm không thể nào quên suốt cuộc đời mẹ. Với mẹ, nuôi dạy con khôn lớn nên người không chỉ là nghĩa vụ mà còn là niềm vui của mẹ. Mẹ yêu con và mong con lớn mạnh từng ngày...

----------------

Tác giả: Mẹ Vũ Thị Nga

 

 

+