Sinh non ở tuần 26, mà còn sinh đôi nữa!

Sinhcon 48 (2)

Sinh non ở tuần 26, mà còn sinh đôi nữa!

Câu chuyện của chúng tôi bắt đầu từ khi lập gia đình vào năm 2002. Sau hai năm trời cố gắng nhưng vợ chồng tôi vẫn chưa có con nên chúng tôi quyết định đi kiểm tra xem liệu đang có chuyện gì không ổn.

Nói một cách ngắn gọn, kết quả kiểm tra cho thấy chúng tôi không thể thụ thai theo cách tự nhiên. Nên sau khi xem xét kỹ lưỡng khả năng tài chính, vào tháng 6 năm 2004, chúng tôi quyết định đến một trung tâm hỗ trợ sinh sản ở gần nhà để áp dụng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) bằng cách bơm tinh trùng vào trứng (ICSI). Nghĩa là họ lấy trứng của bạn ra, thụ thai cho nó rồi đặt nó ngược trở lại trong cơ thể bạn. Và quá trình thụ thai đã diễn ra khá suôn sẻ.

Chúng tôi trao đổi với bác sĩ liệu chúng tôi có thể cấy được cho bao nhiêu trứng. Ông ấy trả lời “2 trứng có thể gây sinh đôi nhưng hơn hết thì nó cho cơ hội thành công cao hơn”. Tôi cũng hỏi ông về việc liệu việc làm sinh thiết hình nón ở cổ tử cung mà tôi đã làm trước đó mấy năm để kiểm tra tế bào ung thư có gây trở ngại gì không thì ông bảo không sao. Sau thời gian bàn bạc, hai vợ chồng tôi quyết định cấy 2 trứng vì chúng tôi muốn có nhiều cơ hội thành công hơn.

Sau khi dùng vài viên thuốc, và tự tiêm một dạng chất xịt hơi khó chịu nhưng không đau đớn gì cả, tôi quay lại trung tâm đó vào ngày 28.10.04 để chuyển hai quả trứng đã được thụ tinh. Hai tuần sau (dài hơn hẳn bình thường do tôi phải chờ đợi) tôi nhận được điện báo cho biết chu kỳ của chúng tôi đã thành công, tôi đã có thai! Thật khó tin là chúng tôi đã may mắn thụ thai ngay trong chu kỳ đầu tiên. Đó quả là tuyệt vời, nhưng câu hỏi tiếp theo là có bao nhiêu trứng đã được thụ tinh? Chúng tôi phải đợi hơn hai tuần từ lần kiểm tra đầu tiên nhưng tôi cũng hơi nghi ngờ vì xét nghiệm máu trong suốt thời gian đó cho thấy khả năng sinh đôi của chúng tôi rất cao. Và đúng là sinh đôi thật. Lúc đó chúng tôi quá đỗi vui mừng khi kết quả siêu âm cho thấy có hai tim thai khỏe mạnh và mọi thứ đều ổn. Nhưng chỉ sau vài ngày thì niềm phấn khích chuyển sang lo lắng. Làm sao để chúng tôi xoay sở được với hai đứa con đây? Làm sao kiểm soát được hết mọi thứ và làm sao đủ sức nuôi chúng? Chồng tôi đã an ủi tôi rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, “em đừng quá lo lắng và chỉ nên tận hưởng thời gian bầu bí của mình thôi!”. Tôi nghe lời anh, thư giãn một chút và mặc kệ chuyện gì sẽ xảy ra!

Tôi có một vài vết lốm đốm nhỏ ở tuần thứ 8. Đây là lúc ít cần đến sự can thiệp của các bác sĩ vì dường như chẳng có dấu hiệu chảy máu gì cả nên tôi rất muốn làm cái điều mà mọi phụ nữ mang thai đều muốn đó là khoe với tất cả mọi người về tin vui của chúng tôi. Nhưng rồi tôi cũng ráng đợi đến tuần 12 mới cho mọi người biết vì không tính đến chuyện mang thai đôi thì việc mang thai bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm luôn có nguy cơ cao ở cả những thời điểm tưởng chừng đã trót lọt.

Khoa sản nơi tôi thường khám đã từng đề xuất về việc khâu lại cổ tử cung vì sinh thiết hình nón trong trường hợp mang thai đôi có thể gây ra những vấn đề không thể kiểm soát (mà bác sĩ ở Trung tâm hỗ trợ sinh sản không hề nói trước). Lịch phẫu thuật được ấn định vào tuần thứ 15.

Sinhcon 48 (1)

Khi kiểm tra gáy mờ (NTS) ở tuần tuần 12, chúng tôi thấy mọi việc đều tốt và quyết định báo tin cho bạn bè biết. Nếu giữ bí mật lâu hơn nữa chắc tôi chết mất. Vậy mà ngay khi tôi kể với mọi người thì mới xảy ra chuyện! Lúc đi dự tiệc chia tay cha mẹ tôi để họ về quê chơi, tôi cảm thấy cả ngày hôm đó thật mệt mỏi, lại còn buồn nôn liên tục trong suốt bữa tối nên chẳng thể ăn được gì. Tôi vào nhà tắm và phát hiện mình bị xuất huyết, thật đáng buồn vì chính tôi đã phá vỡ bầu không khí của buổi tiệc bằng tin không vui. Nhưng tôi sợ mình đang có dấu hiệu sẩy thai và phải đi cấp cứu. Lúc đó tôi cảm thấy rất buồn, và cảm giác đó nó kéo dài mãi cho đến rất lâu sau này.

Thật may là máu đã cầm được. Sau năm ngày phải nằm viện tôi được đưa về nhà nghỉ ngơi một vài tuần cho khỏe hẳn trước khi trở lại với công việc.

Tôi quyết định giảm thời gian làm việc lại còn 3 ngày một tuần và tập quen dần với nó.

Bác sĩ của tôi hủy việc khâu cổ tử cung vì ông lo ngại điều này chỉ làm cho mọi việc nghiêm trọng hơn và ông cũng nghi ngờ tôi không thể mang thai lâu hơn 26 tuần.

Sinh-con-48-sinh-non-o-tuan-26-ma-con-sinh-doi-nua(500)

Lần kiểm tra ở tuần 18, người ta báo rằng tôi đang có một cặp bé trai song sinh. Khỏi phải nói, chồng tôi vô cùng hạnh phúc về điều đó. Về phần mình, tôi đã từng có linh cảm mình sẽ sinh con trai và giờ thì đúng vậy thật. 

Vào một ngày nghỉ ở tuần 22, tôi thức dậy và đi vào bếp để uống nước. Nhưng sau đó thì tôi thấy có một dòng nước nhỏ chảy xuống dưới chân, không chắc lắm nhưng tôi nghĩ mình đã vỡ ối, chứ không chẳng nhẽ tôi mới tè dầm? Tôi mau mải gọi cho bác sĩ. Khi đến nơi, ông kiểm tra và cho biết tôi vẫn ổn, nhưng cần phải làm thêm một cuộc siêu âm nữa để kiểm tra an toàn. Tôi nằm xuống để chụp X quang, kết quả cho thấy cả hai cậu trai trong bụng tôi đều khỏe mạnh, nhịp tim khỏe, phát triển bình thường nhưng có một lớp màng xuất hiện và tử cung của tôi thì đã mở. Tôi chưa từng sinh con lần nào nên điều đó không phải là tin vui. Bác sĩ X quang dường như không hề lo lắng gì và bảo tôi rằng cô ấy sẽ báo cáo kết quả này cho bác sĩ và nếu có bất cứ chuyện gì họ sẽ gọi lại cho tôi. Nghe thấy thế tôi hơi lo lắng và nghĩ là mình nên đi xuống văn phòng bác sĩ và để lại lời nhắn chỗ cô thư ký phòng trường hợp không có ai nhắc nhở gì ông ta. Sau đó tôi đi về nhà.

Trên đường về, tôi gọi điện cho chồng để nói với anh tôi đang về và đang lên cơn thèm ăn bánh mì phô mai vào bữa tối. Vậy mà ngay sau đó điện thoại của tôi đổ chuông, ông bác sĩ hối tôi quay trở lại bệnh viện ngay lập tức vì tôi cần phải phẫu thuật. Thật là chóng mặt, tôi mới gọi cho chồng nói về phô mai và bánh mì lại phải quay lại bệnh viện. Tôi đi vào khoa sản với mong muốn được trao đổi với bác sĩ về tình trạng của mình. Tôi gặp cô ý tá trước, cô dẫn tôi vào và yêu cầu tôi nằm xuống giường không được động đậy, bác sĩ sẽ quay lại sớm để kiểm tra cho tôi. Rồi thì bác sĩ nói tôi nên phẫu thuật khẩn cấp để khâu cổ tử cung lại. “Gì thế này!?” Tôi mới được chẩn đoán là bình thường mà sau đó phải làm phẫu thuật, mọi chuyện xảy ra chỉ trong vòng một giờ đồng hồ!

Bác sĩ đến lúc 6 giờ tối và tôi được đưa vào phẫu thuật lúc 8 giờ, sau đó thì được gửi trở về phòng. Thật không biết nói gì, phải hoãn món bánh mì và phô mai lại thôi.

Ca phẫu thuật thành công, hai cục cưng của tôi vẫn khỏe nhưng tôi phải ở lại bệnh viện vào ngày để lấy lại sức và cho bác sĩ theo dõi. Tôi khóc suốt ngày khi nghĩ đến quãng đường đã trải qua và sợ rằng giờ mà có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ mất con. Sau đó tôi được đưa về nhà nhưng họ yêu cầu tôi phải được nghỉ ngơi hoàn toàn kể từ đây về sau. 

Vào lúc thai được 25 tuần 6 ngày, tôi lại bị đốm. Lần này tôi linh cảm điều chẳng lành nên đặt lịch siêu âm ngay ngày hôm đó. Kết quả cho thấy các con vẫn ổn và tử cung của tôi vẫn đóng. Tôi quay lại khoa sản và ở đó ba ngày để người ta kiểm tra vì tôi thấy không khỏe và có một cảm giác kỳ lạ, những cơn đau có chu kỳ và trống ngực dập liên hồi, nhưng bác sĩ vẫn chắc chắn đó chỉ là những cơn đau giả (cơn gò sinh lý Braxton Hicks) thôi rồi khuyên tôi đừng lo lắng quá. Nếu như không có các cơn đau thật sau đó thì đúng là không có gì, nhưng rõ ràng mỗi lúc nó lại đau thường xuyên hơn… 

Từ khóa:

  • sinh con
  • sinh đôi
  • thụ thai
  • thụ tinh trong ống nghiệm
  • vỡ ối
  • trẻ sinh non
  • siêu âm
  • dấu hiệu sẩy thai
  • Bị đốm
+