Xin chào con gái của mẹ

Ngày 25/4/2014 7h:00 sáng

Bụng không thấy đau chút nào dù con đang đập mẹ rất mạnh bên trong, mẹ nghĩ con mẹ rất khỏe đây, một cô bé ngịch ngợm.

Không xong rồi nhà ơi!!

"Con ra huyết rồi"

" Con đau bụng không? có mắc rặn không" - bà ngoại vội vã hỏi

"Không đau, không mắc rặn gì hết"

"Đi thôi con gái"

"Đi đâu mẹ"?

"Đi bệnh viện, đi sinh chứ đi đâu"

"Dạ"

Con gái ơi,vậy là bao ngày chờ mong mẹ đã gặp con rồi. Mẹ chỉ nắm sờ được con dưới lớp ra răn nức của mẹ thôi chứ chưa sờ được con thật.

9h30 rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu sinh con, mẹ cũng không đau bụng nữa, mà ngược lại mẹ đói bụng quá hic hic.

Ba con mua cho mẹ ỗ bánh mì và chai nước ngọt. Mẹ ăn rất ngon miệng, mẹ nghĩ con mẹ đói rồi hi hi. Ăn no bác sĩ bắt đi tới đi lui dễ sinh. Mẹ không biết chừng nào con ra đời nữa, ăn no xong giờ mẹ buồn ngủ, mẹ nằm lên giường trong phòng chờ sinh vừa nằm định đánh giấc.

Ui, ui da ''Bác sĩ ơi bụng con đau, ui da''

Bác sĩ đã đưa mẹ vào phòng đặc biệt,bụng mẹ có những cơn đau liên tục, cơn đau rất lạ, nó đau làm mẹ thở không nổi, nó co thắt ở lưng và bụng, đau như cắt ruột, cắt gan...

Người ta cho mẹ lên cái giường ,bắt mẹ dạng hai chân ra, họ hỏi mẹ.

"Muốn rặn không em?"

Nhưng mẹ không muốn gì khác ngoài cái bụng đau điếng. Họ lấy dây bó bụng mẹ lại, họ dùng cây kim thật lớn, bắt mẹ nằm nghiêng và chít vào cột sống của mẹ, mẹ hét lên 1 chữ rất to "Đau".

Người mẹ lúc đó mất cảm giác, mẹ như bị tê liệt toàn thân, không chút nào cử động được, mẹ mệt nhưng mẹ nghĩ mẹ sắp được gặp con rồi ,mẹ phải mạnh mẽ lên.

Không biết là mấy giờ rồi, không biết ba con đứng bên ngoài chờ mẹ đã ăn gì chưa, đợi từ sáng tới giờ, không biết bên ngoài trời còn sáng hay đã tối. Mẹ bắt đầu kịp sức, mẹ không thở được nữa, rất nhiều bác sĩ đứng gần mẹ, họ đúc ống khí vào mũi mẹ, họ đẩy mẹ đi đâu không biết nữa, và mẹ đã thấy ba. Ba nắm lấy mẹ và nói nhỏ bên tai.

"Em là người can đảm và giỏi nhất"

Họ đẩy mẹ đến một cái phòng rất lạnh, nằm lên cái giường lạnh cả xương sống, đèn mở sáng rực.

Họ cho mẹ hít 1 khí làm mắt mẹ không mở lên được và mẹ chỉ muốn ngủ.

''Dậy em ơi, em ơi em sinh con gái nhe, con gái em biết không"?

Con gái mẹ được gặp con rồi.

-------

Tác giả: Mẹ Minh Tam

 

+