Viết cho con trai bé bỏng của mẹ

Ngày mẹ biết con đang tượng hình trong bụng, mẹ mừng khôn xiết nhưng lo cũng nhiều. Mừng vì chị Tú sắp có em để bầu bạn, lo vì nhà cửa còn đang dang dở sẽ rất vất vả cho cả mẹ và con…

Ngày mẹ vẫn đi làm 8 tiếng, trưa về lo chợ búa, cơm nước cho mình rồi cho cả thợ ở dưới quê lên, tối đến lại còn chăm thêm chị Tú nữa (mà chị ấy thì nổi tiếng là nghịch ngợm nhé). Một ngày kết thúc với bằng ấy công việc thử hỏi bà bầu nào không mệt mỏi cơ chứ?

Con được 10 tuần tuổi thì mẹ bị ra máu, hốt hoảng đến bệnh viện khám thì được biết mẹ bị doạ sẩy. Một đống thuốc mang về cùng với lời dặn phải nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng để an thai. Mẹ đành gác hết công việc lại, kệ bố con xoay sở, muốn làm gì thì làm…

Lần trước mang bầu chị Tú, mẹ bị ngã xe nên lần này sợ không dám đi xe máy luôn. Ấy vậy mà cũng không tránh được tai nạn. Lúc đó con được 30 tuần tuổi, thời tiết miền bắc nồm, nền nhà ướt rình nước, mải theo chị Tú nên mẹ trượt chân ngã, theo phản xạ mẹ kịp xoay người nên chỉ bị đập mông xuống đất. Người mẹ đau ê ẩm nhưng rất may con vẫn an toàn trong bụng mẹ. Sau 2 ngày phải nằm yên một chỗ, do ít vận động cộng với thai to chèn làm nghẽn tĩnh mạch nên mẹ bị trĩ thai kỳ. Ôi, có ai đã từng rơi vào hoàn cảnh này mới thấu hiểu cái cảm giác nó như thế nào? Ở mọi tư thế, từ đi, đứng, nằm, ngồi đều có cảm giác đau, (chị Tú nhìn mẹ nhăn nhó bảo mẹ giống cái ông ngồi phải cây xương rồng mà TV họ quảng cáo ấy). Mẹ kiên trì chữa trĩ thai kỳ, sau khoảng 2 tuần thì mẹ thấy bình thường trở lại. Đi siêu âm, khám kiểm tra thì bác sĩ kết luận mẹ khỏi trĩ nhưng lại bị đa ối. Lại uống thuốc + ăn uống kiêng khem để đưa lượng nước ối về mức an toàn…

Ngày 18/5/2012, mặc dù còn đến mấy tuần nữa mới đến ngày dự sinh nhưng chả hiểu sao linh tính mách bảo mẹ con sẽ đòi ra sớm nên cứ đi làm thủ tục nhập viện để theo dõi. Cả ngày hôm đó chưa có dấu hiệu gì cả, mẹ vẫn ăn uống bình thường và về nhà nghỉ ngơi…

Ngày hôm sau, mẹ ung dung xách theo túi đồ ăn vặt vào viện thăm khám, mặt thì hơn hớn cười nhưng chỉ được một lúc thì trong người cứ ồng ộc ra dịch. Hoảng hốt điện thoại cho người nhà mang đồ đi sinh vào. Mẹ chỉ kịp thay quần áo rồi bác sĩ đưa vào phòng chờ sinh. Cơn đau càng lúc càng dữ dội, bác sĩ khám bảo cứ chờ đấy chưa đẻ được. Vật lộn trong cơn đau suốt từ 10h sáng đến 8h tối, bị vỡ ối ồ ạt bác sĩ mới cho vào phòng đẻ. Lại tiếp tục đau như thế thêm 1 giờ đồng hồ nữa, mẹ rên rỉ xin bác sĩ cho mẹ được đẻ mổ để con không bị ngạt ối mà họ không nghe. Sau khi tử cung đã mở hết, mẹ đã cố hết sức rặn nhưng đầu con to quá không lọt, cuối cùng bác sĩ mới ký lệnh chuyển sang mổ. Lên đến phòng mổ, mẹ còn phải nằm ngoài chờ hết lượt mới được vào. Giữa mùa hè mà mẹ cảm thấy lạnh tê tái, cái lạnh của điều hoà không khí cộng với cái cô quạnh khi đau đớn không có người thân bên cạnh.

Sau bao khó khăn, vất vả, con trai mẹ cũng oe oe cất tiếng khóc chào đời lúc 21h50 ngày 19/5/2012. Mẹ hạnh phúc đến rơi nước mắt khi bác sĩ bế con lại gần mẹ và mừng hơn nữa khi họ thông báo con nặng tới 3,5kg. Mẹ không tin vào tai mình, còn hỏi lại bác sĩ xem họ có nhầm không (vì lúc siêu âm trước sinh con nặng có 3kg à)?

Vì con sinh non nên bác sĩ phải đưa vào lồng ấp, lại thêm thời gian mẹ phải chờ đợi con về bên mẹ. Mặc dù đẻ mổ, trên người còn loằng ngoằng dây truyền nhưng sữa non đã bắt đầu về. Ngực mẹ căng tức, khó chịu lắm! Rất may là con khoẻ mạnh nên con được về với mẹ ngay trưa hôm sau. Nhìn con được ti dòng sữa đầu thơm mát, bổ dưỡng; rồi rúc vào người mẹ ngủ ngon lành, mọi mệt mỏi trong mẹ dường như tan biến hết.

Có những điều mà chỉ khi có con rồi mẹ mới hiểu, mới thấu được lòng cha mẹ. Cho dù khó khăn đến đâu, vất vả đến nhường nào nhưng được chứng kiến con lớn khôn từng ngày, được thấy con cười, được thấy con líu lo hàng ngày dù chỉ là những tiếng u ơ vô nghĩa nhưng mẹ cũng thấy hạnh phúc lắm!

Mong con luôn khoẻ mạnh con nhé! Yêu con nhiều!

--------

Tác giả: Mẹ Phan Thanh Tâm

 

 

+