Vì con xứng đáng được yêu!!!

Thấm thoắt đã 7 tháng 2 ngày con chào đời, và hơn một năm con xuất hiện trong cuộc sống của mẹ. Kí ức về những giây phút hạnh phúc khi có con vẫn luôn in sâu trong trí nhớ mẹ.

Đó là ngày mẹ nhìn thấy hai vạch hiện lên trên que thử, mắt mẹ như nhoà đi. Cái cảm xúc ôm lấy cổ bố con rồi thì thầm: "Anh sắp làm bố rồi" ngọt ngào hơn cả những bộ phim Hàn mà mẹ thường xem. Hạnh phúc là thế nhưng rồi âu lo lại ập đến, mẹ bị cúm liên tục trong ba tháng đầu có con. Mẹ xin lỗi con yêu vì mẹ không biết nên không lo chăm sóc bản thân. Hai trạng thái cảm xúc hạnh phúc và lo lắng cứ đan xen trong suy nghĩ của mẹ. Có con mẹ chẳng bao giờ dám nhảy chân sáo ríu rít sau chân bố con như ngày xưa, hồi hộp lắng nghe con đang cựa quậy trong lòng mẹ. Mười ba tuần mẹ khám thai xác định giới tính, bác sĩ bảo con "giấu hàng" kĩ lắm, nhưng bước đầu xác định là con gái. Mẹ đã thì thầm "con gái yêu ơi", bố đã lên kế hoạch trang trí phòng cho công chúa nhỏ xinh, mẹ đã có lúc đứng hàng giờ ngắm những chiếc áo sơ sinh xinh yêu, và tưởng tượng con mẹ lúc ra đời sẽ thế nào. Ngày lên bàn sinh con vẫn "từ chối" không chịu ra bằng đường sinh thường. Trên chiếc bàn đẩy của bệnh viện chuyển mẹ lên phòng mổ, mẹ chỉ mơ hồ thấy ánh mắt lo lắng của bố con. Tiếng dao kéo của bác sĩ không còn làm mẹ sợ, mẹ dùng chút sức lực kiệt cùng cầu xin ông trời cho con sinh ra được khoẻ mạnh.

Tiếng khóc đầu tiên của con là món quà vô giá trong cuộc đời của mẹ, bàn tay bé xíu của con như đang vẫy chào mẹ. Bác sĩ bảo mẹ: "Em sinh được một nàng dâu", mẹ mới tin những cú đạp mạnh mẽ lúc con đang trong bụng là của một chàng trai. Chàng trai tháng Tám của mẹ ra đời vào một ngày gió nhẹ, nắng vàng nhảy nhót ngoài những ngọn cây. Mẹ thầm cảm ơn mùa Thu, cảm ơn cuộc đời đã cho mẹ một thiên chức tuyệt vời.

Mẹ yêu con, vì Con xứng đáng được yêu thương <3

------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Như Quỳnh

 

 

+