Thứ 6 ngày 13

Những ngày mang thai con mẹ lúc nào cũng nghĩ về ngày đầu tiên ấy, mẹ nghĩ có lẽ nó giống trong phim hay quảng cáo mẹ xem trên ti vi, mẹ sẽ khóc vì hạnh phúc khi nhìn thấy thiên thần mình sinh ra nhỏ bé đáng yêu đang cất tiếng khóc đầu tiên để bước vào thế giới mới. Ngày dự sinh của con cũng đã đến, thế nhưng bác sỹ lại bảo con chưa muốn bước ra thế giới bên ngoài, rồi đến 40 tuần... 40 tuần 1 ngày... 40 tuần 2 ngày, bác sỹ nói với mẹ nếu mai con chưa chịu ra bác sỹ sẽ sẽ tét mông con đấy, mẹ đùa thôi, nhưng nếu con không chịu ra mẹ sẽ phải nhập viện để bác sỹ giúp con đến với thế này đó là mổ đó con yêu à. Bố chở mẹ về rồi nói với mẹ là thằng nhóc này lì giống bố ngày xưa mà, biết bố mẹ mong nên cố tình ở lâu đấy.

Sáng sớm hôm sau, lúc đấy khoảng 5 giờ sang mẹ thấy ướt quần, không phải mẹ tè dầm như con bây giờ đâu nhé, rồi bụng hơi đau xíu lại thôi cứ lặp lại như vậy mẹ đoán có lẽ bụng đang chuyển dạ. Mẹ gọi bố dậy, 7 giờ bố chở mẹ đi bệnh viện, tới nơi bố làm thủ tục còn mẹ ngồi ôm bụng vì lúc này bụng đã đau hơn. Sau khi khám xong mẹ được nhập viện vì con đã chịu ra với bố mẹ, bố điện thoại thông báo cho các ông, các bà con rồi mẹ được đưa lên phòng sinh chờ. Con biết không, ở phòng sinh nằm một mình với cơn đau chuyển dạ thật sự đáng sợ lắm, phải chi lúc đó có bà ngoại hay bố con có lẽ mẹ sẽ đỡ đau hơn nhiều, do cơn đau chuyển dạ mẹ thở không đều làm con bị thiếu oxy và nhịp tim con không ổn định nên mẹ bị nhồi ống thở oxy vào mũi kèm theo truyền chai dung dịch để ổn định nhịp tim cho con. Đúng ra mẹ sẽ được gây tê màng cứng để không cảm thấy đau nữa nhưng nhịp tim con không ổn định nên không được phép làm, cơn đau ập đến với mẹ càng dữ dội, đau lắm con à, mẹ không ngưng nghĩ tới giây phút gặp con để cố gắng không khóc, không hét lên như cô phòng bên cạnh vì mẹ sợ bị mất sức quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến việc giúp con ra đời. Cơn đau cứ thế tăng lên đều đặn không ngừng, lúc này mẹ thật sự hiểu câu không gì bằng đau đẻ. Và cuối cùng mẹ cũng được gây tê màng cứng, lúc đó có lẽ gần 1 giờ vì trước đó các bác sỹ nghỉ trưa nên mẹ đoán là vậy, rồi có người chọc ối của mẹ, gây tê màng cứng làm mẹ tê cả 2 chân và kết quả là cô hộ sinh phải giữ chân cho mẹ để nó không bị đổ, sau đó bác sỹ Hải bước vào, bác là người theo dõi con từ khi mẹ bắt đầu biết sự tồn tại tuyệt vời của con. Cuối cùng giây phút ấy cũng đến, dĩ nhiên mẹ không thấy đau nữa vì mẹ đã được gây tê màng cứng nhưng vấn đề của mẹ là mẹ không đủ sức để rặn con à. Thế là bác sỹ phải gọi thêm cô hộ sinh treo lên trên để đầy bụng trên để hỗ trợ mẹ rặn, nhưng vẫn không thành công nên bác Hải phải cùng đến cái chèo thuyền, đó là cách bác nói đùa với cô hộ sinh để kéo con ra. Sau vài phút bác nói vang lên " ra rồi ra rồi", lúc này mẹ gần như không còn biết gì, mẹ không nhớ con có khóc hay không, không biết họ mang con đi đâu, mà gì hoàn toàn không con chút sức lực nào nữa con yêu à. Sau đó cô hộ sinh đưa mẹ một túi thuốc, nhưng mẹ chẳng biết là cô đang dặn mẹ uống như thế nào nữa. Rồi giây phút mẹ mong chờ nhất đã đến, cô hộ sinh bế con đến để mẹ ngắm nhìn và hôn con, thật sự lúc ấy mẹ cảm thấy lạ lắm, cảm giác không thể nào tả nổi, nhưng mẹ bị hụt hẫng vì mẹ không được bên con quá lâu, con phải nằm dưỡng nhi một ngày để theo dõi chứ không được về cùng mẹ ngay. Rồi họ đẩy mẹ ra phòng hồi sức gặp mọi người trong nhà, thấy các mẹ khác có con nằm bên cạnh mẹ thấy trống trải lắm. Mẹ được đưa về phòng, nghe bà ngoại kẻ về ông già trán 3 nếp nhăn mà hộ lý bế xuống để gặp người thân mẹ nôn nao lắm, muốn chạy đến bế con ngay thôi, mẹ thấy ngày hôm ấy thật dài, chờ hoài mà trời chưa chịu sáng để gặp con. Và buổi sáng cũng tới, cô hộ lý bế trên tay một thằng nhóc quấn kín khăn chỉ hở cái mặt xíu xiu, ôi lúc ấy mẹ không hề thấy điều gì ngoài niềm hạnh phúc vô bờ bến. Mẹ và bố giành bế con đầu tiên, và con biết ai thắng không? Tất nhiên là mẹ rồi, cảm giác lâng lâng, nhẹ nhàng, muốn ôm mãi không rời, muốn bảo bọc và che chở ấy mẹ không thể nào quên được kể cả khi mẹ không còn minh mẫn. Thế giới mới toàn màu hồng của mẹ đã được con mở ra ngay từ giây phút ấy, và điều bất ngờ khiến mẹ luôn tin là con đến với bố mẹ là vô cùng đặc biết không giống những đứa trẻ khác vì con đã chọn thứ 6 ngày 13, một ngày mà đối với mọi người là ngày xui xẻo nhưng đối với gia đình mình lại là ngày của hạnh phúc, ngày cưới của bố mẹ và sau đó là ngày sinh của con đó con yêu à.

------

Tác giả: Mẹ Dương Thị Thu Hiền

 

 

+