Thời khắc quyết định

Cũng như bao người phụ nữ khác. Mẹ lấy chồng trong niềm vui thì giờ đây niềm vui được nhân lên gấp bội khi mẹ mang thai con. Có lẽ ông trời cũng thương cho mẹ nên khi mang thai con mẹ có thể làm tất cả công việc như xách nước, bưng bê, ngồi rửa chén mấy tiếng đồng hồ.... để mưu sinh mà con vẫn lớn khỏe mạnh trong bụng mẹ.

Trong suốt thai kỳ có lẽ vì điều kiện không cho phép nên mẹ chỉ có thể đi khám thai vỏn vẹn được 5 lần. Lần cuối cùng cũng là ngày mẹ đi sinh con nhưng đã trễ quá 1 ngày mà bác sĩ đã dự sanh cho mẹ. Cái ngày 24—11—2014 một ngày đẹp trời lắm con à, mẹ đã có dấu hiệu con muốn chào đời. Bụng mẹ không đau, nhưng mấy cô y tá bắt mẹ phải làm những thủ tục cần thiết để sinh con. Khi vào phòng sanh, mẹ thấy những người khác đau đẻ mà mẹ thấy hơi hoang mang. Không biết lát mẹ sẽ như thế nào nữa, hay là giống như họ. Sẽ rên hoặc la vì đau chăng? Rồi mẹ cũng nằm lên giường để chờ đợi khoảnh khắc con chào đời. Nhưng con à, mẹ nằm cứ đếm thời gian, bụng mẹ chỉ đau âm ỉ mà thôi, những người vô sau mẹ cũng đã sinh con hết rồi. Mẹ cố gắng nằm hít thở thật sâu, cũng như cố rặn con ra. Nhưng rồi mọi sự cố gắng của mẹ xem như vô ích. Mẹ giờ đã khá đau và mệt mỏi, mẹ nhìn đồng hồ mà lòng thấy bồn chồn lo lắng vì đã quá bảy tiếng hơn rồi. Các bác sĩ cứ thay phiên lại khám mẹ, mỗi lần khám là mẹ lại nhói đau, nhưng vì con mẹ chịu đựng tất cả. Nhưng rồi chuyện gì đến rồi cũng đến, mẹ không thể sinh con bình thường được, mẹ được cô y tá bắt ký vô những tờ giấy để chuyển đi phẫu thuật. Tay mẹ rung rung ký tên mà chẳng biết đúng không nữa? Vì mẹ đã quá mệt, nhịn đói khát nước lẫn những cơn co thắt trong bụng đã làm mẹ lã người đi. Thế là mọi thủ tục cũng xong, mẹ được đẩy vô phòng mổ, tất cả mọi người nhìn mẹ. Các bác sĩ thay phiên nhau để làm công việc của mình. Mẹ được gây tê phần nữa thân trên, giờ đây mẹ không còn bị cơn chuyển dạ hành hạ nữa. Mà thay vào đó nhưng tiếng "soạt soạt" từ những vết dao mổ của bác sĩ vô bụng mẹ.Thời khắc quyết định cũng đến, đúng vào không giờ ngày 25—11—2014 con đã chào đời. Thấy mặt cùng với tiếng khóc của con làm mọi mệt mỏi trong mẹ ta biến mà thay vô đó là niềm hạnh phúc không thể nào diễn tả được. Mẹ được chuyển vô phòng hồi sức mà không lúc nào không nghĩ đến con. Con là định mệnh là cuộc đời của mẹ, mẹ muốn thét lên cho cả thế giới biết mẹ yêu con nhiều!!!

--------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Mộng Kiều Loan

 

 

+