Sự chờ đợi trong hạnh phúc

Buổi sáng hôm đó cũng như mọi hôm, mẹ ôm cục cựng trong bụng cùng ngủ nướng. Nhưng tự nhiên mẹ thấy có vấn đề nảy sinh, mẹ liền vào đó ngồi nhưng mãi mà chẳng thấy gì cả. Cả buổi sáng mẹ cứ vào rồi ra mà vẫn khó chịu. Mẹ tò mò không biết con  trai yêu làm trò gì mà làm mẹ khó chịu quá. Mẹ nói với bác Hạnh cái sự khó chịu của mẹ, bác bảo "hay sắp sinh rồi nhỉ, khi trở dạ thì sẽ có hiện tượng đó" mẹ chột dạ thấy lo lắng quá giờ có mỗi 2 mẹ con mình ở thành phố, giờ mà con chui ra gặp mẹ thì làm thế nào khi mà mọi thứ cả nhà chuẩn bị cho mẹ con mình đều ở quê cả. Ôi!mẹ thấy run run sao ý. Mẹ gọi điện luôn cho bà ngoại hỏi cho chắc ăn vì mẹ mới đi khám bác sĩ bảo phải 10 ngày nữa con mới chào đời cơ. Bà nghe mẹ trình bày xong thì bắt mẹ về ngay lập tức vì các cụ bảo con so thường sinh sớm hơn dự kiến. Ôi trời ơi! giờ thì mẹ thật sự run lắm rồi ý, nhưng nghĩ đến sắp được gặp con thì sung sướng vô cùng, lâng lâng thật khó tả.

Vậy là sau 4 tiếng đồng hồ bà đã có mặt để đón 2 mẹ con mình về. Thế là 3 chúng ta về trong sự thấp thỏm lo âu cùng với niềm hạnh phúc sung sướng khi nghĩ đến sắp được gặp con yêu sau bao ngày ngóng đợi. Mẹ cứ ngĩ sẽ nhanh thôi nên ngày nào cũng tắm gội sạch sẽ để chuẩn bị đón tình yêu bé nhỏ. Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi nhưng mẹ đợi hết ngày này đến ngày khác, cuối cùng sau hơn 1 tuần kể từ khi mẹ có hiện tượng trở dạ thì con mới chịu ra gặp mẹ.

Tối đó mẹ đi ngủ sớm nhưng khó chịu quá cứ quay hết bên này đến bên kia mà không sao ngủ được. 1h đêm mẹ dậy đi vệ sinh, bỗng! ộc!!!! ôi mẹ thấy mình bị chảy máu, mẹ sợ đến mức không đứng dậy được cứ ngồi đó gọi bà ngoại ra cứu (mẹ đúng là ngốc phải không?!), bà chạy ra thấy thế thì lại cười sung sướng "thế là chuẩn bị sinh rồi đấy, chuẩn bị ra viện thôi", vào nhà mẹ chỉ kịp nhắn tin cho bố là "anh ơi, giờ em đi sinh đây. Em sợ lắm" có thế thôi mà mãi mới nhắn xong. Từ lúc đó mẹ bắt đầu thấy đau nhiều, mẹ đau tưởng như chịu không nổi nữa nhưng mẹ không dám kêu la nhiều vì sợ mất sức khi sinh con, mẹ không thể đứng vững phải ngồi bệt xuống sàn nhà, bà ngoại bảo ngồi thế con dễ bị ngạt mẹ lại cố bò dậy. Mẹ cố gắng chịu đựng như vậy suốt 4h đồng hồ đến 6h15p sáng ngày 23 tháng 4 năm 2014 con đã chính thức chào thế giới tươi đẹp đến bên mẹ. Mẹ thật sự sung sướng và hạnh phúc, cuối cùng thì mẹ đã làm được, cuối cùng thì mẹ đã được gặp con.

Khi được đưa về giường được nhìn thấy con, được ôm con vào lòng mẹ đã khóc vì hạnh phúc và cũng vì mẹ tủi thân, thương con thiệt hơn những đứa trẻ khác vì lúc khó khăn nhất, lúc con cất tiếng khóc đầu tiên đến với thế giới này lại không có bố bên cạnh chào đón con vì bận công tác. Giờ con đã sắp được 1 tuổi rồi, nhìn con lớn lên từng ngày là niềm hạnh phúc nhất của mẹ. Con yêu, con là tất cả của mẹ!

--------

Tác giả: Mẹ Hà Thị Nhâm

 

+