Nước mắt hạnh phúc

Thời gian trôi qua thật nhanh mới hôm nào con trong vòng tay âu yếm của mẹ nhưng giờ con đã hơn 2 tuổi rồi.

Nhớ lại lúc mẹ mới mang thai lần đầu, thật hạnh phúc biết bao khi biết mình sắp làm mẹ nhưng bao nhiêu mong chờ, bao nhiêu niềm hy vọng điều vụt tắt khi đến gần ngày sinh (38 tuần mang thai) mẹ được bác sĩ báo TIN rằng “em đã bị sảy thai rồi”, mẹ chết lặng và không thể nào tin được điều mình vừa nghe thấy là sự thật, nước mắt cứ rơi không thể nói được câu nào, mẹ luôn tự hỏi, “trong thời gian 38 tuần mang thai và đến thời điểm hiện tại mẹ vẫn khỏe mạnh bình thường không có bất cứ một dấu hiệu, hay triệu chứng gì, 02 tuần đi khám thai một lần luôn điền đặn, bác sĩ luôn bảo thai khỏe mạnh, bình thường nhưng sao lại như vậy?”, bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập đến trong đầu mẹ, dường như mẹ đã không còn nghe và nhìn thấy một điều gì xung quanh nữa mà chỉ còn lại là một màu đen đang hiện ra trước mắt. Và rồi một cánh tay ôm mẹ vào lòng (đôi bàn tay của cha) mẹ mới chợt tỉnh ra nhưng mọi thứ đã không còn cứu vãn được nữa, mẹ đã suy sụp hoàn toàn không còn vui vẻ như ngày nào có chăng chỉ là nụ cười cố gượng để cho vơi đi nỗi buồn, nỗi tuyệt vọng.

Đến một ngày mẹ cảm nhận bản thân có gì đó thay đổi kỳ lại và mẹ đã đi khám bệnh kết quả là “mẹ đã có con”, lúc ấy niềm háo hức và hạnh phúc của một năm về trước sống lại trong mẹ, nhưng mừng bao nhiêu lại lo lắng bấy nhiêu, mừng vì sắp được làm mẹ, nhưng lại lo con sẽ bỏ mẹ mà đi lần nữa, nghĩ đến điều đó mẹ thật sự rất sợ.

Phải vất vả lắm mới chờ đợi đến ngày đón con chào đời nhưng con lại làm mẹ lo sợ thêm lần nữa, đã đến ngày dự sanh 02/9 nhưng vẫn không thấy dấu hiệu chuyển dạ, mẹ rất sợ và rất hồi hộp không biết có chuyện gì xảy ra, nên mẹ quyết định làm theo lời bác sĩ, không có dấu hiệu chuyển dạ thì sẽ can thiệp để chuyển dạ sinh con, nhưng đến chiều tối và mãi đến ngày hôm sao vẫn không có dấu hiệu gì cả, lúc đó mẹ như ngồi trên đống lửa, và bác sĩ quyết định can thiệp lần 2 và lần này sử dụng biện pháp mạnh hơn “nông ối và truyền dịch” để thúc cơn chuyển dạ, đến 2h45’ con cất tiếng khóc chào đời, mẹ vui mừng trong nước mắt vậy là con đã thật sự đến bên mẹ rồi, cảm giác đó không sao tả được, nhưng chỉ biết mừng và mừng.

Ai đã và đang làm mẹ sẽ hiểu được cảm giác khi được làm mẹ, nhưng đối với mẹ cảm giác đó nhân lên gấp bội vì hạnh phúc khi được làm mẹ đã một lần đột ngột biến mất với mẹ và con đã mang lại niền hạnh phúc gấp bội ấy.

Giờ đây mỗi ngày đi làm về thấy con chạy ra mừng mẹ về, được nghe tiếng cười đùa của con dường như bao nhiêu mệt mỏi và phiền muộn đều tan biết mất, còn lại chỉ là tiếng véo von, nũng nịu của con, con yêu con là tất cả của mẹ!!!

------------

Tác giả: Mẹ Lê Hồng Ngân

 

 

+