Nụ cười hạnh phúc khi con chào đời

Sáng ngày 25/04/2014 mẹ cảm thấy đau âm ỉ từng cơn không biết có phải con sắp chào đời không vì lần đầu sinh con mẹ không biết nó như thế nào vừa mừng lại vừa lo. Cả nhà cứ nháo nhào cả lên nào là phải mang theo cái này mang theo cái kia, ba con nôn quá cứ chạy tới chạy lui đứng ngồi không yên làm mẹ cười đau cả ruột. Lúc đó, mẹ vừa nấu xong bữa trưa ai cũng nói mẹ ăn cơm rồi đi mới có sức nên mẹ ăn cả tô đầy luôn. Ăn xong mẹ vào nhà vệ sinh kiểm tra thấy đã ra nước màu hồng rồi, bà ngoại có dặn "khi ra nước màu hồng là phải đi bệnh viện liền, khi sinh mẹ và 2 cậu của con đều có dấu hiệu như vậy hết".

Chuẩn bị xong đầy đủ mọi thứ là 14h20, ba con nhờ người bạn chở đi bằng xe hơi mặc dù lúc đó đau từng cơn càng lúc càng nhiều nhưng mẹ không dám la vì ngại bạn của ba. Ba con thấy mẹ cứ nhăn nhó nên tâm lý nắm tay mẹ cho yên tâm, nhà hơi xa đến bệnh viện là 15h10 rồi. Vào làm thủ tục nhận sanh mẹ đã nở 3 phân mấy nên đưa thẳng lên phòng chờ sanh luôn. Nằm chờ mãi không thấy nở thêm phân nào bác sĩ cho ba con vào gặp mẹ vẫn tươi cười nói chuyện tí xíu rồi ra ngoài đợi. Bác sĩ đến kiểm tra hỏi mẹ tiêm thuốc giảm đau không nhưng mẹ sợ nên nhất quyết không tiêm, trong khi đó các mẹ khác được bảo vệ gọi vào ký cam kêt cho sản phụ tiêm giảm đau. Lúc bà ngoại con vào gặp mẹ là đã nở tới 8 9 phân rồi mẹ đau quá nên cứ khóc bù lu bù loa nhưng sợ ngoại con lo nên cố gắng cười nói "không sao đâu mẹ ra ngoài đợi đi" làm ngoại con cũng khóc theo nắm tay mẹ trấn an rồi ra ngoài. Thời gian cứ trôi qua lặng lẽ, bác sĩ dùng mọi cách để hỗ trợ mẹ nhưng mẹ không thể làm gì được vì mẹ bị yếu hơi không rặn con ra được. Bác sĩ nói "sanh con đầu lòng nên chích thuốc giảm đau đi giờ có đổi ý không" nhưng mẹ nhất quyết không thay đổi mẹ chịu đựng được. Mẹ cảm thấy bất lực cứ đọc kinh cầu nguyện suốt, cô y tá cứ đo tim thai liên tục. Lúc này đã là 19h40 các bác sĩ và y tá được huy động để trợ sinh cho mẹ vì đã thấy được tóc của con rồi. Mẹ gần như kiệt sức nhưng vẫn quyết tâm lần cuối cùng với sự cổ vũ của bác sĩ và y tá dùng hết sức còn lại đẩy mạnh, thật kỳ diệu như một phép màu mẹ thấy người nhẹ hẳn đi. Con chào đời !!!

Nhìn thấy con mẹ nở nụ cười thật hạnh phúc mặc dù nước mắt vẫn còn đó. Mẹ còn nhớ lúc cô y tá ẵm con trên tay cho mẹ xem con đã cùng một lúc tiểu tiện lẫn đại tiện lên người cô ấy làm ai cũng cười bó tay hết. Lúc đó, mẹ nhìn đồng hồ là 20h25, khoảng 1h sau mẹ được đưa ra ngoài gặp bà ngoại và ba con. Mãi đến 23h khuya cả nhà mới đươc gặp con nhưng chỉ từng người vào gặp rồi thay nhau ra vì quy định mỗi sản phụ chỉ có một người thân vào chăm sóc thôi. Ba con để bà ngoại vào chăm sóc mẹ ở ngoài chờ đứng ngồi không yên không biết hình hài con trai như thế nào đây. Khi con được đưa ra ngoài bà ngoại gọi ba con vào thay để nhìn thấy con trong niềm hân hoan, vui sướng. Cảm ơn con vì đã sinh ra đời làm con trai của mẹ. Mẹ yêu con!!!

-------

Tác giả: Mẹ Lê Thị Thùy Dung

 

 

+