Nhật ký vượt cạn!

Hành trình mang thai và sinh con đều là một hành trình thiêng liêng và cao cả của bất cứ người phụ nữ nào! Đối với mình, hành trình đó càng tuyệt vời hơn khi con trai lại là sợi dây gắn kết gia đình mình!

9 tháng mang thai, mình đã tưởng mọi thứ đều sẽ suôn sẻ và vẹn tròn, nhưng khi có dấu hiệu chuyển dạ, mình đã lầm! Mình còn nhớ, buổi tối hôm đó, mình bắt đầu có dấu hiệu đau bụng âm ỉ. Ông xã mình lại không có nhà, mình gọi cho ông bà ngoại sang và ông bà cho mình lên viện. Lên đến nơi, bác sĩ khám và cho siêu âm! Bác sĩ khám thì nói cổ tử cung chưa mở, còn kết quả siêu âm khiến mình choáng váng :"Thai nhi có khả năng bị vàng da bệnh lý, theo dõi chặt chẽ ngay sau khi sinh!". Lúc đó bé con còn đang trong bụng mình, mình lo lắm, cố gắng trấn an tình thần, nhưng không hiểu sao những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má! Được cả nhà động viên, mình cũng vơi bớt phần nào, thêm vào đó là những cơn gò tử cung từng lúc một, cứ đau khoảng 5-10 phút là lại thôi. Thời gian chuyển dạ của mình kéo dài đến hôm sau, cứ sáng, rồi chiều, mình đều vào khám lại, nhưng vẫn là những câu nói quen thuộc của bác sĩ từ lúc mình vào viện "Dấu hiệu chuyển dạ vẫn chưa rõ rệt!". Mình cứ có những cơn gò tử cung như vậy suốt 1 ngày trời, vậy là mình cũng không thể nghỉ ngơi vì những cơn gò như vậy! Mình sợ kiệt sức thì sẽ không thể sinh con được! Nên mình gắng trấn tĩnh, ăn uống tốt để lấy sức!

Cuối cùng, thời khắc mình mong mỏi nhất đã đến, mình có cơn gò đau và lâu hơn trước rất nhiều, mình được cho lên bàn sinh! Thật lạ, những gì mình được học và đọc trước đó về lấy hơi, dặn sinh thì lúc đó mình quên hết vì mình những cơn đau! Bác sĩ chê mình không biết rặn, mình gắng hết sức cùng nhịp đếm của bác sĩ: "Nào, 1, 2, 3... cố lên, gần được rồi"! Oe! Oe! Oe..... Tiếng con thơ khóc chào đời cũng là lúc mình kiệt sức, nhìn khuôn mặt con và không quên hỏi bác sĩ :"Bác sĩ ơi! Con của cháu da có bình thường không ạ!", nghe được câu bác sĩ nói "Con cháu rất khỏe mạnh, da dẻ không bị sao cả, yên tâm nghỉ ngơi đi nhé!" thì mình mới có thể mỉm cười và yên tâm! Vậy là mình đã cùng con vượt cạn thành công rồi! Một kỷ lục mới của riêng mình!

--------

Tác giả: Mẹ Vũ Thị Huyền

 

 

+