Nhật ký sinh con

Sau bao nhiêu năm tháng mong chờ, cuối cùng cũng đến ngày con sắp chào đời rồi, mẹ nôn nóng muốn được nhìn thấy con lắm, nhớ hôm đó mẹ đang xem ti vi, bỗng nhiên cảm thấy đau bụng, mẹ đoán là con muốn chào đời rồi, vội vàng thu xếp vào bệnh viện ngay.

Hành trang mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng hết rồi chỉ cần chờ có dấu hiệu là thẳng tiến bệnh viện thôi. Bệnh viện khoa sản đông nghẹt người, trong lúc ba con lo làm thủ tục, mẹ nhìn khung cảnh xung quanh và tưởng tượng khuôn mặt con lúc chào đời mà trong lòng thấy rất vui, cơn đau càng ngày càng nhiều hơn. Vào phòng sinh mẹ lo lắm không biết mình vượt cạn có được an toàn không, không biết con của mẹ có khỏe mạnh không, thời gian trôi đi thật chậm chạp, và mẹ sắp không chịu nổi nữa rồi, người ta nói đau như đau đẻ đúng là không sai tí nào. Thế mà con của mẹ vẫn không chịu ra, mẹ thầm nhủ đợi con ra đây mẹ sẽ đét vào mông con mới được. Bác sỹ bảo mẹ cố lấy hơi và rặn theo yêu cầu của bác sỹ, mẹ cũng làm theo nhưng con vẫn không chịu ra. Mẹ thầm nhủ, không được bỏ cuộc, phải cố, phải cố, mẹ hít thật sâu, lấy hết sức bình sinh rặn một hơi dài, và...kha kha.... con gái mẹ đã chịu thua rồi, cuối cùng con cũng đã chịu ra đây với mẹ. Thật không còn gì vui bằng, tự nhiên mẹ thấy quên hết mệt mỏi, vậy là từ nay mẹ đã có đồng minh rồi. Cảm ơn con gái yêu.

------

Tác giả: Mẹ Trương Thị Thành

 

 

+