Ngày con ra đời – 26/09/2013

Bác sĩ dự đoán là ngày 23/09 kia, nhưng không hiểu sao mẹ lại sinh con ra trễ 3 ngày – Mẹ lo lắng kinh khủng, cứ bồn chồn nghĩ mình sắp sửa sinh, rồi cuối cùng lại không.

Ba mẹ chọn ngày 25/09 đi nhập viện để theo dõi, lên viện mới rõ và ớn và sợ việc khám ngày mấy lần của các y tá, bác sĩ con ơi, họ chọc, kiểm nhiều lần mà tử cung của mỗi mẹ là không mở, chán.

Mẹ muốn sinh thường con để biết cảm giác đau đẻ là như thế nào, và mẹ nghĩ như thế sẽ tốt cho cả 2 mẹ con hơn. Cuối cùng mẹ phải mổ để lấy con ra. Mọi người và Ba đều khuyên Mẹ mổ đi, vì mọi người lo con nằm lâu trong bụng cũng không tốt và do đợi mãi không thấy mẹ có hiện tượng chuyển dạ.

Nghĩ lại không khí phòng mổ mẹ vẫn thấy sợ, và hy vọng mình sẽ không phải bao giờ vào đó nữa. Không khí lạnh lẽo ghê lắm . Và 1 điều mà mẹ vẫn luôn ngại kinh khủng là cứ phải luôn trần truồng ra con gái ơi, hic.., sau khi sinh mẹ dạn dĩ hơn về mấy khoản khoe khoan đó rồi…..hìhi

Quá trình mổ lấy con mẹ đã khóc 3 lần: 1 lần khi nghe tiếng oe oe của con, rõ to…, hì, nước mắt mẹ tuôn ra, mẹ cảm thấy hạnh phúc và an tâm khi nghe tiếng khóc của con, lần 2 là khi hoàn thành xong ca mổ, và lần 3 là khi hết thuốc tê, vết mổ làm mẹ đau.

Con biết không, lần đầu tiên mẹ trải qua cuộc mổ lớn và dùng thuốc tê như thế, toàn thân tê cứng, mẹ vẫn biết bác sĩ đang làm gì, đang nói gì, mắt mẹ nhắm lại, và cố gắng lục ra đủ thứ chuyện để qua thời gian, để lãng tránh ca mổ, mẹ cố gắng nghĩ về con sau này và về nhiều chuyện khác, nhưng vẫn không tránh khỏi việc nghe tiếng bác sĩ, mẹ vẫn lo lắm con ạ.

Mẹ sinh mổ nên không chăm con mấy ngày trên bênh viện được, đa số là ba con đó, ba chu đáo, chăm con kĩ vô cùng. Mẹ tự hào về ba khoảng thời gian đó, trước giờ ba toàn được bà nội, rồi đến mẹ chăm, bây giờ ba mới chăm người khác, lúc đầu có lúng túng lắm, nhưng rồi chuyên nghiệp hẳn, hì hì.

Và, tiếp đến là những ngày chăm con…. Con gái ngoan, khỏe mạnh nha…..

------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Kiều Trang

 

 

+