Ngày con đến!

Ngay -con -denThế là tròn năm... Hôm nay, đúng vào ngày Mẹ biết mình có thiên thần nhỏ. Mẹ nhớ lắm nét mặt đơ đơ ngờ vực của ba, khi tay mẹ chìa ra một que hai vạch...(không khó để giải thích cho thái độ ấy vì từ nhiều lần trước đó Mẹ hay cắc cớ tự nghoệch ngoặc thêm một vạch đó mà hiii).

Rồi sau khi được ba xác định người thật việc thật, ba và mẹ mang nguyên hai cái mặt hớn hở - chành bành đến một bác sĩ mà ai cũng chỉ, để rồi ngoại trừ việc phải nằm dài ra mà đợi thì bất cứ tư thế nào, từ ngồi tử tế đến quẹo dặt dờ ba mẹ cũng mần ráo trọi.

Cuối cùng... 4 tuần- là kết quả mà đến bây giờ mẹ còn nhớ như in cái cảm giác hỗn độn xen lẫn hầm bà lằn cảm xúc ấy.

Nói thiệt, mẹ không hình dung hết được cuộc sống sau khi có thêm con sẽ như thế nào nhưng cảm nhận được con lớn lên trong mẹ từng ngày, rồi mẹ gặp con qua từng thước phim siêu âm ngắn ngủn... rồi khi con đạp con chồi, con mĩm cười lúc mẹ vui, con bí xị che mất tiêu nửa mặt lúc mẹ buồn thì với mẹ không khoảnh khắc nào tuyệt vời hơn thế nữa.

Ngộ thiệt, ì ạch biết bao tháng trời mẹ không thấy ngán, ngán nhất là khoảng thời gian mẹ phải ở nhà chờ sinh... ngày với mẹ... ôi thôi, dài ghê lắm!

***05/11/2014 - chuyện gì đến cũng đến...

Mẹ lại bật ối trước ngày dự sinh nên tâm lý vào viện cũng vô tư lắm. Đinh ninh là chưa đến ngày, sáng hôm đó mẹ còn tung tăng ngồi quán cafe với ba con nữa.

Rồi, ngay cả khi bác sĩ khẳng định hôm ấy mẹ sẽ sinh thì mẹ cũng không lấy làm lo lắng. Mẹ tự tin, nghĩ bụng "chắc sinh dễ lắm đây" vì mẹ khoẻ re - te rẹt - lướt qua hết các cô bầu đang nhích từng bước trong khi làm các khâu xét nghiệm cơ mà.

Huhu nhưng ai mà dè, chỉ vài tiếng sau đó, mẹ đã phải trải qua những cơn đau "lên giường - xuống gạch" từ 11h trưa đến 8h tối với một cảm giác rất kinh khủng mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết được.

Trong cơn đau siết mẹ đã khóc rất nhiều. Mẹ trách ông trời sao để người phụ nữ phải thiệt thòi và đau đớn đến vậy? Mẹ trách luôn cả Ngoại khi hí hửng tường thuật với mọi người về tình hình của mẹ, nào là "đau lắm rồi, sắp sinh rồi, alo alo... nó mếu rồi kìa, khóc rồi kìa, nghe không nghen không, alo alo..." rồi mẹ quay qua trách luôn cả ba khi đã ngừng tay xoa lưng vì mỏi, càng lãng nhách hơn là mẹ đi cà nanh luôn với cô Bầu giường bên cạnh vì trong lúc mẹ dặt dờ thì cô ấy vẫn đang rất háo hức tranh thủ ăn đủ thứ trên đời do sợ sau sinh phải kiêng cử... hihi

Còn một điều ngộ lắm, người ta đau bụng để sinh còn mẹ thì đau lưng để đẻ, nhưng chuẩn lắm nha con, mẹ ko có chuyện nắm đầu giựt tóc, hay cắn, hay nhéo hoặc la hét xấu tính xấu nết như những trường hợp đọc trên báo chí đâu nha, mẹ của con chỉ trùm bít mặt và khóc quá trời thôi.

Vốn, mẹ là người thích viết lách và khoái lưu trữ lại những gì đáng nhớ trong cuộc sống của mình vì đơn giản mẹ nghĩ thế này, con người ta chỉ có thể mường tượng lại ký ức, chứ có mấy ai xem lại được quá khứ của mình đâu, vậy thì tội tình gì mình không ghi lại khi có sẵn thiết bị trong tay con nhỉ?... bây giờ thì thấy bình thường vậy đấy, chứ mấy mươi năm nữa thì giá trị lắm à.

Toan tính đã xong, mẹ lên kế hoạch ngay và luôn với ba là dù mẹ có xấu xí như thế nào thì ba cứ việc ghi hết lại những khoảnh khắc ngày hôm ấy để mai này mẹ làm quà cho con.

Vậy đấy, mà có làm được đâu, lúc đó, mẹ quằn quại bao nhiêu thì ba con cũng sơ cờ bấy nhiêu. Thể trạng mẹ yếu sìu, ba lo hai mẹ con không thể vuông - tròn được. Và, cũng ở thời khắc ấy, ba luôn ôm lấy mẹ và không ngừng thỏ thẻ "ráng lên vợ ơi, mình sắp gặp con rồi" "nghĩ đến con đi em, sẽ làm được mà, tự tin lên mà" ... rồi mẹ cũng không nhớ mình đã nắm chặt tay ba đến mức độ nào nữa ... (nói đến đây tự dưng mẹ xót cho những cô bầu phải vượt cạn một mình chắc sẽ tủi thân nhiều lắm ...)

*17h hơn, mẹ quyết định không đợi chờ thêm, mẹ năn nỉ mọi người cho mẹ sinh mổ để được gặp con và phần là mẹ nhận thấy mình không còn đủ sức nữa... (hên, phải cả bác sĩ và mọi người điều đồng ý thì mẹ đâu còn cái bụng phẳng lì như bây giờ con nhỉ hì hì).

*18h...mẹ lên chiếc giường định mệnh... một mình mẹ lăn lốc với từng cơn đau dữ dội... mẹ được trợ thở bằng oxy... và đã có lúc mẹ thiếp đi vì kiệt sức.

*20h... mẹ bần thần, choáng váng sau khi nghe tin con có thể bị ngạt và tim thai đang yếu đần, thế là mẹ vét cạn nguồn năng lượng còn lại của mình cố gắng...cố gắng ... để đưa con chào thế giới này bằng tiếng khóc vang phòng sinh hôm ấy. Mẹ nằm đấy, dù rất mệt nhưng vẫn không dám rời mắt khỏi con, mẹ chăm chăm nhìn từng thao tác, mẹ mĩm cười và thầm cảm ơn tạo hóa thật tuyệt vời khi có thể kết tinh tình yêu cấu thành hình hài nhỏ. Rồi, trong lúc bác sĩ vẫn đang chăm chút những đường khâu cuối, mẹ vẫn cứ dõi mắt theo con và chỉ yên tâm khi nhà mình bước vào đón con trong niềm hạnh phúc. Ngay lúc đó, con biết không, ba đã chạy vèo đến bên mẹ với bộ dạng không thể đáng yêu hơn, ba ôm siết mẹ, hôn mẹ và nói rằng "con đáng yêu lắm, em giỏi lắm vợ ơi.." mẹ lại một lần nữa khóc òa như đứa trẻ.

Con trai à, mẹ tin rằng với tất cả những người mẹ thì không giây phúc nào thiêng liêng hơn thế cả.

Và hôm nay, mẹ viêt ra những dòng này, chỉ muốn nói với con rằng

- Có con mẹ đã thay đổi

- Có con mẹ sẽ tin yêu

- Có con mẹ biết phấn đấu

Và có con mẹ đã và đang trãi nghiệm những ngày tháng ý nghĩa nhất của cuộc đời mình.

Mẹ yêu con!!!

------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Cầm

 

 

+