Lần đầu làm mẹ

Còn nhớ cách đây hơn 2 năm. Khi vừa thử que được 2 vạch mẹ mừng rỡ kêu ba dậy chở đi bệnh viện khám. Thai 4 tuần chưa có dấu hiệu gì, bác sĩ hẹn 4 tuần sau tái khám. Thai 8 tuần bé có tim thai và bị bóc tách 5%. Mẹ mua thuốc an thai và về nhà nghĩ ngơi rất nhiều. 4 tuần sau tái khám bác sĩ nói thai yếu bị bóc tách 10%. Mẹ càng nghe càng lo lắng vì không biết con có làm sao không. Rồi thai 13 tuần siêu âm độ mờ da gáy và làm xét nghiệm nguy cơ thấp. Bác sĩ tư vấn mình chọc ói để xem bé có bị bệnh down không. Tâm trạng mẹ lúc đó vừa lo lắng vừa buồn không diễn tả.

Về nhà hỏi ba và người nhà ai cung không cho chọc ối vì sợ thai yếu chọc ối nguy cơ sảy thai cao. Vậy là mẹ mang con trong bụng mà mẹ đếm từng ngày mong đến ngày con ra đời. Thai yếu nên cứ 2 tuần mẹ đi bệnh viện khám một lần và cuối cùng thì ngày ấy cũng đến. Đúng 9 tháng mẹ đi tái khám và nhập viện sinh do tăng huyết áp. Mẹ sinh mỗ gay mê nên sinh con mẹ không nhìn thấy. Mẹ nằm phòng kín 2 ngày 2 đêm, con thì chuyển qua nhi. Những lúc mẹ mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cố gắng nhìn ra cửa xem có ai vào thăm để hỏi con thế nào. Nhìn thấy ông ngoại vào mẹ hỏi ngay bé thế nào ba, có đầy đủ tay chân không. Ngoại nói ngon lắm 4.5kg, lanh lắm, mình thở phào nhẹ nhõm.

Sau 2 ngày mình đươc chuyển ra phòng ngoài với con, khi con từ phòng nhi xuống mình nhìn con rồi lột vớ lần mò tay chân xem có đủ có dư ngón nào không, cảm giác lúc đó mình thật hạnh phúc khi thấy con ra đời bình yên. Giờ con gái mẹ gần 2 tuổi rồi. Ngoan ngoãn, dễ thương, vâng lời và yêu thương ba mẹ. Ôi cục vàng của ba mẹ, nếu lúc đó nghe lời bác sĩ chọc ối không biết mẹ còn cơ hội để nghe con gái nói: mẹ yêu ơi mẹ yêu, con yêu mẹ, để ở tim này và tim này nữa.

----------

Tác giả: Mẹ Nguyen Thi Thuy Trang

 

+