Kỷ niệm để đời tuổi 25

Ngay sau khi nhận đươc ý kiến Bác sĩ là con của mẹ không thể sanh con ở tuyến huyện, ba mẹ đã khăn gối lên tuyến tỉnh hi vọng sẽ có thuốc cho con của mẹ khi vừa chào đời. Vừa xin vào nhập viện để theo dõi thai nhi câu đầu tiên mẹ đã hỏi những cô y tá "chị ơi Bệnh Viện mình có còn thuốc "VIÊM GAN B" cho trẻ mới sinh không chị?", lòng mẹ buồn rười rười còn cha thì lo lắng khi nghe y tá nói là đã hết thuốc.

Ngày đầu theo dõi thai nhi bác sĩ vừa khám xong mẹ đã hỏi bác sĩ và bác sĩ chỉ nói thuốc chưa về nhưng sau khi sanh có thể ẵm bé lên tuyến trên để tiêm ngừa...

Ngày thứ 2 sau bác sĩ tư dự sanh 8 tháng 1 mà đã 10 tây sao vẫn chưa sanh nhỉ?

Bác sĩ ở Bệnh Viện nói ráng tập đi bộ dễ sanh chứ đừng nằm nhiều không tốt, thế là ngày nào mẹ cũng đi, đi lên đi xuống, đi qua đi lại.

Đến ngày thứ năm ở Bệnh Viện khi khám thai bác sĩ cho biết mẹ bị rỉ nước ối phải vào phòng cách ly, lúc đó mẹ mừng lắm vì nằm ở Bệnh Viện mỗi ngày dài đăng đẳng nên khi nghe nói vậy mẹ cứ nghĩ mình sắp sinh. Vào trong phòng cách ly nằm đợi mà mắt mẹ cứ chăm chăm vào cái đồng hồ, lòng suy nghĩ không biết mình sinh lúc mấy giờ ta? Rồi cơn đau lưng kinh khủng từng cơn bắt đầu xuất hiện khiến mẹ lăn lộn vật vả trong nước mắt mồ hôi... Một tiếng ..hai tiếng... rồi 8, 10 tiếng, mẹ đau đớn năn nỉ bác sĩ mổ lấy con ra vì mẹ không thể chịu nổi nữa rồi nhưng bác sĩ không chịu vì mẹ có thể sanh thường. Vậy là đau đớn cứ từng cơn hành hạ mẹ 11 rồi 12 tiếng thời gian như ngưng lại khi tiếng thứ 13 đến bác sĩ nói mẹ có thể sanh rồi mẹ mừng lắm cứ cắm đầu đi thật nhanh vào buồng sanh vì sợ làm rớt con. Rồi hì hục lấy hơi rặn con theo lời bác sĩ, mẹ lã người khi nghe tiếng khóc của con... Ra rồi là con trai nặng 3kg rưỡi, mẹ nhẹ người mỉm cười trong hạnh phúc. Cha con ở phòng ngoài mừng rỡ khi nghe hộ lý kêu người nhà mang áo cho bé. Rất may là thuốc viêm gan B đã về trước đó nên khỏi phải mang con đi lên tuyến trên chích, thấy con người ta chích có 2 mũi thuốc mà con mình phải chích đến 4 mũi thuốc mẹ nghe đau lắm, nhưng con trai mẹ rất giỏi chỉ hét lên khi bị kim tiêm vào thôi chứ không khóc nhé. Chứ không như mẹ đau lưng có 13 tiếng mà khóc sưng cả mắt hi hi... Bây giờ con trai mẹ được 2 tháng rồi rất dễ thương và đáng yêu.

con yêu à con là niềm vui niềm hạnh phúc của cha và mẹ con biết không thiên thần nhỏ bé của mẹ.

-------

Tác giả: Mẹ Phan Thị Thu Quý

 

 

+