Hành trình vượt cạn có một không hai - 15' chuyển dạ và đẻ rơi trong cầu thang máy

- Gửi Chíp rơi - con gái yêu của mẹ.
Đã hơn 10 tháng trôi qua kể từ ngày mẹ đón con chào đời nhưng những giây phút ấy vẫn như một thước phim quay chậm: cái đêm đặc biệt ấy con còn nhớ chứ: 1 giờ đêm mà cả nhà mình vẫn còn chưa ngủ mẹ đang lướt facebook, bố đang chơi game, chị Chíp rồng đang xem gangnam style (chị con sinh năm 2012- vào năm rồng nên bố mẹ gọi chị là Chíp rồng, cũng như con đẻ rơi trong cầu thang máy nên mẹ gọi là Chip rơi). Cũng phải nói thêm là tại bố mẹ vỡ kế hoạch, khi chị Chíp mới được 9 tháng mà con đã bắt đầu hình thành trong bụng mẹ, thấy chị vẫn bé quá nên mẹ không nỡ cai sữa chị, thế là vẫn để cho chị bú song song với việc mang thai con.

Đang nằm lướt facebook bỗng nhiên mẹ thấy tưng tức khác lạ ở bụng dưới, theo kinh nghiệm của lần mang thai trước cùng linh cảm của người mẹ đã mách bảo cho mẹ biết đó là dấu hiệu sắp sinh, mẹ liền quay sang nói với bố:

- Anh ơi em đau bụng đẻ rồi, thấy tức ở bụng dưới như nó sắp ra đến nơi rồi ấy.

- Ui chết! Thế vào viện ngay thôi em.

Bố con vốn là một người nhanh nhẹn, tắt máy ngay, thay quần áo và gọi taxi luôn. Còn mẹ cũng lấy máy và gọi cho cậu con.

- Alo! cậu ơi, chi đang đau bụng đẻ rồi, cậu đi thẳng đến bệnh viện mà ngày trước chị để Chíp rồng nhé. Anh, chị cũng đi luôn đây…

-Ôi!, thế à! Ok - 10 phút nữa cậu sẽ tới nơi.

(Nhật ký cuộc gọi đi trong điện thoại của mẹ là: 1h07'

May mắn là đồ đi sinh mẹ đã chuẩn bị chu đáo từ khi con còn chưa đầy tám tháng thai kỳ, lúc nào cũng sẵn sàng. Mẹ thay cái váy rộng và mặc cái bỉm của người lớn vào đề phòng vỡ ối. Taxi đã đợi, nhưng vấn đề lúc này là chi Chíp Rồng của con, chị ý mới được 18 tháng chưa cai sữa mẹ, nhà mình lại không có người trông vì theo dự tính thì phải 2 tuần nữa mới đến ngày sinh và bà ngoại cũng dự định sẽ lên trước ngày đó 3 hôm, hôm nay thế này là sớm quá nên bà chưa có mặt ở đây thế là cả nhà ta phải khăn gói dắt díu nhau vào viện…

Bố con khi đó một tay xách đồ, một tay bế chị Chíp, vừa bước ra khỏi cửa mẹ bắt đầu thấy cơn đau dần dữ dội và đi lại dần khó khăn hơn.

Con biết đấy nhà mình ở tầng 3 của tòa chung cư 11 tầng và từ cửa nhà mình đến cầu thang máy có 20m thôi - nhưng khi đi được tới cửa cầu thang máy thì mẹ lại còn thấy cơn đau lần thứ hai dữ dội hơn không đứng được mẹ kêu lên.

- Anh ơi, chết rồi em đau lắm không đi được nữa đâu…

- Để anh bế em

Nói vậy bố đặt chị Chíp xuống bảo chị chạy theo để bố bế mẹ, nhưng vì thấy mẹ đau đớn kêu gào như thể mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên chị Chíp lại càng sợ quá không chịu chạy, càng ôm chặt lấy chân bố hơn chứ. Ôi nếu nhìn thấy cảnh này thì chắc đến thượng đế cũng phải cười con nhỉ. Đến giờ mẹ cũng không biết rõ là làm thế nào mà bố con có thể đưa được cả nhà ta vào buồng thang máy nữa con à, chỉ nhớ là khi ấy cơn đau dữ dội tột cùng không chịu được nữa mẹ lại kêu toáng lên.:

- Anh ơi chết rồi nó ra rồi,nó ra rồi nè… em không chịu được nữa đâu, thấy đầu rồi nè….. anh đặt em xuồng đi…..

Bố đặt mẹ xuống, mẹ lấy tay dứt cái bỉm ra, cùng lúc nước ối vỡ lênh láng, thật nhanh trí bố con lấy ngay cái bỉm hứng vào cửa mình của mẹ. Nghe “ục” một cái chao ôi, con đã nằm gọn lỏn trong chiếc bỉm rồi, dây rốn còn chằng chịt lung tung. Sợ con lạnh bố cũng biết với lấy cái khăn xô đắp lên cho con, nhưng do dây rốn như vậy bố không đặt con được mà cứ ngồi bế con với tư thế không thể khó chịu hơn được nữa hi hi…

Con có biết là khi đó trông con đáng yêu như thế nào không, chỉ oe, oe mấy tiếng rồi cho bàn tay bé xíu lên mồm mút chùn chụt í….

Cầu thang máy cũng vừa đáp xuống tầng một, cửa tự mở, vì là buổi đêm nên rất vắng vẻ chỉ có mấy chú bảo vệ của tòa nha chạy đến nhưng con biết rồi đấy đàn ông mà nhìn thấy cảnh này thì…. ai không phải chuyên môn thì cũng bó tay thôi con à… 

Còn về phần cậu của con khi đó đến bệnh viện không thấy ai đã gọi điện về cho mẹ mới biêt sự việc và cậu cũng đi thẳng vào khoa trình bày với bác sĩ và nhờ sự giúp đỡ từ bác sĩ. {nhật ký cuộc gọi đến trong máy của mẹ lúc đó là:1h19’} Cả nhà ta cứ giữ nguyên “hiện trường” như vậy chờ hơn 30’ sau thì đã đưa được bác sĩ đến cắt dây rốn và đưa mẹ con mình vào viện.

Nằm trong phòng hộ sinh của bệnh viện mẹ thấy tiếng của bác sĩ:

- Con gái được hai cân tám, nhưng trộm vía nhỏ nhắn xinh xắn như thiên thần nè….

- Mẹ rặn kiểu gì mà cửa mình rách tứ tung thế này

- ……

Đến 3h30’ mẹ con mình đã được nằm bên nhau trong phòng hồi sức: mẹ tròn con vuông. Còn chị Chíp rồng cũng đang ở bên cạnh đòi ti mẹ.

Hành trình vượt cạn của mẹ con mình quả là có một không hai con nhỉ. Tính từ lúc chuyển dạ đến khi sinh chỉ chưa đầy 20' và đặc biệt nữa là ca này người đỡ chính là bố con…

Thiên thần của mẹ à, mẹ yêu con, yêu chị Chíp rồng của con, yêu bố của con, yêu cả gia đình mình…. yêu nhiều lắm lắm……..

------------

Tác giả: Mẹ Đặng Thị Hoạch

 

+