Hành trình gặp nhau của Mẹ và Susu!

Vậy là Susu của mẹ sắp tròn một tuổi rồi, mẹ tình cờ biết được chương trình này chia sẻ lại khoảnh khắc sinh con của các bà mẹ và mẹ cũng mún viết lại khoảnh khắc ấy, mong rằng một ngày nào đó con sẽ đọc được và sẽ thấy cuộc hành trình của mẹ con mình thú vị như thế nào con gái nhé .
Một ngày theo dự tính của bác sĩ là con sẽ chào đời sau đó 2 tuần, nhưng mẹ được mọi người chia sẻ rằng bé đầu lòng sẽ sanh sớm hơn dự tính nên mẹ quyết định nghỉ sanh trước 2 tuần theo dự kiến, đó cũng là ngày bà ngoại từ ngoài Bắc vào để chuẩn bị chăm cho 2 mẹ con. Ngày đầu tiên mẹ ở nhà nghỉ chờ sanh, cảm giác bắt đầu nặng nề và khó chịu như trước đó 1 tuần, mẹ cũng tự nhủ mình ráng lên sắp tới ngày sanh nên sẽ như vậy. Sáng sớm hôm sau ngày thứ 2 mẹ nghỉ ở nhà, mẹ nói với Ba là nghỉ ở nhà chở 2 mẹ con mình xuống bệnh viện để thăm khám trước và đặt lịch sanh, để khi nào có dấu hiệu sanh vào bệnh viện luôn không cần lo giấy tờ nữa. 2 Ba mẹ chở nhau ríu rít tới bệnh viện, làm thủ tục và lên phòng chờ .
Bác sĩ gọi tên, mẹ e dè vào phòng khám, bác sĩ nhìn phiếu bảo 2 tuần nữa sanh hả? Mẹ bảo dạ. Nằm trên bàn khám mà mẹ hồi hộp tim đập loạn luôn con gái ạ, rồi bỗng bác sĩ nói to "sản phụ Phạm Thị Thúy yêu cầu nhập viện gấp nhé mở 1 phân rồi nha". Trời ơi mẹ không tin vào tai mình mẹ chồm lên hỏi bác sĩ: "sao ạ? mở ? phải nhập viện luôn? dạ còn 2 tuần nữa cơ mà? Bác sĩ bảo: "Mở luôn rồi phải nhập viện thôi". Mẹ cuống cuồng đi ra ngoài, ba cũng cuống cuồng luôn. Ba luôn miệng bảo "sao sanh hả? nhập viện luôn hả? mở rồii à? Mẹ mếu máo dạ bác sĩ bảo mở rùi phải nhập viện".
Mẹ vội vàng gọi về báo cho bà nội bà ngoại biết 2 bà cũng cuống cuồng luôn, mẹ bảo bà ngoại là phải mua thêm một số đồ nữa mới đủ, thế là 2 bà tất tả chạy đi mua. Ba mẹ xuống gặp bác sĩ quen làm thủ tục, xong bác sĩ bảo là đừng lo quá cứ về ăn uống tắm rửa chiều vào viện cũng được, mẹ như được mở cờ trong bụng hai ba mẹ lại chở nhau về nhà. Chiều ba mẹ vào viện bà ngoại cũng vào luôn mang theo đồ đạc lỉnh kỉnh, trời tối mẹ vẫn chưa có dấu hiệu sanh vẫn thản nhiên cười nói, ba và bà ngoại lo cũng không ai ngủ , tới nửa đêm bác sĩ khám vẫn chữa có tiến triển thêm trong khi các mẹ khác thì lần lượt vào phòng sanh hết rùi, ai cũng méo mặt vì đau còn mẹ thì hớn hở đi ra đi vào. Rồi trời dần sáng bác sĩ khám bảo mở thêm rồi nhưng chưa sanh được và mẹ cũng chưa có dấu hiệu đau. Rồi tới 3-4h chiều mặt mẹ bắt đầu nhăn nhó vì bắt đầu có những cơn đau nhẹ và khó chịu, ba và bà ngoại bảo mẹ ăn cơm úống sữa mà mẹ đau không ăn được cứ đi đi lại lại. Rỗi bỗng cơn đau quặn xuống mẹ vỡ ối, đau khủng khiếp con gái ạ, mẹ gọi bác sĩ, bác sĩ bảo đừng lo ráng chịu đau khi nào đau quá đau nhũn ra thì mới sanh được. Mặt mẹ tái xanh không còn giọt máu (đó là qua lời kể lại của Ba con) vì lúc đó mẹ đau quá không nhớ nổi cái gì hết, mẹ cố bám vịn vào thành giường, đu lên thanh sắt cửa sổ vì đau quá. Tới lúc mẹ không chịu nổi nữa mẹ nói bác sĩ là cho mẹ vào phòng sanh thôi mẹ không chịu nổi nữa rồi. Bác sĩ gật đầu thế là mẹ ôm đồ đạc chạy một mạch sang phòng sanh. Vào phòng sanh được khoảng 15 phút thì mẹ bắt đầu có nhưng cơn rặn, bác sĩ bắt mẹ không đc rặn vì chưa sanh đc đâu! Mẹ đau, đau không thở nổi luôn con gái ạ, một mình trong phòng sanh mẹ sợ mún khóc nhưng mẹ cố bình tĩnh và nhớ lại cách thở khi sanh mà mẹ có coi clip hướng dẫn trên mạng, mẹ làm theo và có hiệu quả liền, con đạp mẹ thúc mẹ từng cơn làm mẹ không kìm nổi mẹ gọi bác sĩ và bác sĩ đồng ý cho mẹ rặn để con ra.
Hơi đầu tiên mẹ thất bại, hơi thứ 2 cũng thất bại. Bác sĩ nói mẹ phải hít thật sâu và rặn liền lúc 3 hơi con mới ra được không là con sẽ bị ngạt, ôi mẹ ơi, mẹ sợ khóc lun rồi hít một hơi thật sâu và mẹ rặn liên tục 3 hơi và rồi một cái ào bác sĩ nói ra rồi, tiếng khóc con vang lên, mẹ như bỏ đươc cả một quả núi đè lên người. Mẹ nhìn con với cái đầu nhỏ xíu toàn tóc xanh rì, cái miệng không ngừng khóc, mẹ khóc, khóc vì hạnh phúc!
Bác sĩ nói con gái nhé, 2.9kg nhé, rồi cho mẹ nhìn mặt con. Mẹ khóc như mưa, bác sĩ phải nói mãi mới nín. Con được tắm rửa và mặc đồ, mắt mẹ vẫn không rời khỏi con cho tới khi con được chuyển lên phòng chăm sóc. Mẹ cũng được chuyển lên sau đó cùng con. Bác sĩ báo cho ba và bà ngoại rằng mẹ trọn con vuông và chuẩn bị đón 2 mẹ con.
Vậy là cuộc hành trình của mẹ con mình đã kết thúc, hơi bị sớm hơn so với kế hoạch phải không con gái, nhưng cũng rất thú vị phải không. Mẹ không bao giờ quên được hình ảnh của cuộc hành trình của 2 mẹ con mình, nó mới như ngày hôm qua vậy con gái ạ. Và giờ đây con sắp tròn 1 tuổi, con lớn lên từng ngày trong vòng tay yêu thương của ba me và gia đình. Con hãy luôn ngoan, mạnh khỏe con gái nhé. Ba mẹ yêu con!

---------

Tác giả: Mẹ Pham Thi Thuy

 

 

+