Tất cả các chuyên mục
Chuyển dạ
Sinh nở
Chăm sóc sau sinh
Trẻ sinh non
Sinh mổ
Sinh thường
Sinh đa thai
Câu chuyện sinh con

Hành trình con đến bên mẹ!

(Con sinh vào tết trung thu, 16 trăng tròn, cầm tinh con rắn nhỏ! )

  • 1 tuần trước khi sinh

Bác sĩ: cô phải sinh mổ thôi, khung xương chậu hẹp!

Mẹ: Dạ, nếu mà từ bây giờ tới lúc sanh, con chịu khó đi bộ nhiều thì cho con sinh thường được không bác sĩ ạ?

Bác sĩ (2 mắt long lanh): nếu ai đi bộ nhiều cũng đẻ được thì bệnh viện sẽ xây phòng đi bộ nhều hơn phòng mổ cô ạ!

  • 1 ngày trước sinh

Bác sĩ dặn: không ăn uống gì sau 19h, 4h sáng mai nhập viện

  • 16 tiếng trước sinh

Ăn 2 chén cơm, 1 chén canh, tráng miệng, uống cốc sữa, leo lên giường nằm... Như mọi khi, cho con nghe nhạc yêu thích..

Đi tắm, khệ nệ lặt lè gom giỏ gom đồ chuẩn bị tư trang đón rắn con về với mẹ

  • 7 tiếng trước sinh

Lặt lè lặt lè, bước từng bước chậm đi bộ tới bệnh viện, vậy mà bà nội thì cứ đi như bay với đống giỏ xách phía trước.

Vào bệnh viện lúc 4 giờ sáng, lấy số thứ tự 02, bệnh viện chỉ có lác đác vài nữ hộ sinh làm việc. Thế là mẹ bắt đầu hành trình ngồi chờ mà tâm trạng cứ như là đi coi hội ấy. Mẹ bầu bắt đầu đông lên, các mẹ bị lùa vô phòng khám và chuẩn bị cho khâu sinh mổ. Có mẹ nửa chừng ngồi chờ lâu quá, làm cái "bụp", nước tràn lan ra sàn, mẹ rắn cứ tròn mắt không hiểu chuyện gì xảy ra thì thấy các nữ hộ sinh kêu " vỡ ối rồi, cho mổ trước".

Thế là mẹ đã biết (bằng mắt) rằng vỡ ối là như thế nào!

10g, bác sĩ kêu mẹ đi thay đồ chuẩn bị lên bàn mổ cùng với một mẹ nữa. Mẹ te te đi theo mà không có cảm giác gì sợ hãi hay đau đớn.

Lên tới phòng mổ, lại tiếp tục ngồi chờ...

30 phút trôi qua, mẹ đã biết thế nào là đau (bằng tai rằng, các mẹ bầu khác đang la hét, chửi rủa, kêu gào thảm thiết, lúc này mẹ rắn hơi hoang mang đây!

11 giờ, lên giường mổ

Bác sĩ gây tê cục bộ bắt cúi gập người xuống với tư thế ngồi mang cái bụng chình ình phía trước, mà cứ rờ rờ chạm chạm gì phía sau lưng làm mẹ nhột muốn chết, cứ giật lên thon thót.

Bác sĩ hỏi: Cô đau không mà sao cứ nhúc nhích hoài vậy?

Mẹ : Dạ không, em nhột! 

Thuốc bắt đầu ngấm, lan dần xuống phần nữa lưng và bụng, mẹ được đặt nằm xuống và chụp mũ thở oxy lên mũi cùng với gắn các thứ linh tinh lên người.

Lúc này, 1 cơn ngộp thở tràn đến, mặt tái, miệng lạt nhách, mẹ không thở được bằng mũi, không thở được bằng miệng, và mắt mờ dần, nước mắt bắt đầu chảy ra.

Mẹ chỉ nghe loáng thoáng bác sĩ hỏi, "cô làm sao, cô làm sao?"

Mẹ thều thào: "không thở được" rồi lịm dần...

Lúc bấy giờ, mẹ chỉ còn nghe được chứ không thấy được gì nữa, xung quanh rất là hỗn loạn, các bác sĩ chạy rầm rầm, kêu réo phàn nàn đi kiếm vị bác sĩ gây tê cục bộ đã bỏ đi đâu sau khi gây tê.

Bác sĩ: mạch bằng 0, huyết áp 0... Không tìm thấy huyết áp... Thời điểm này mà ông đó đi đâu không biết, tiêm cho người ta xong rồi bỏ đi, vô trách nhiệm quá...

Lúc này, mẹ chỉ nghĩ được 1 điều rằng, "nếu mẹ có làm sao thì con cũng phải được chào đời bình an con nhé!"

Rần rần, ồn ào gì đó 2-3 phút... Mẹ được tiêm thêm 3 mũi thuốc gì đó, thì bắt đầu thở lại được, mặt hết lạnh, tim không còn đập mạnh và mạch bắt đầu trở lại bình thường...

Các bác sĩ lại tiếp tục râm ran nói chuyện và bắt tay vào mổ... Rẹt rẹt, rạch rạch, mẹ cảm nhận được từng đường dao, mũi kéo mà bác sĩ khoét sâu vào bụng để bắt con ra ngoài, nhưng mẹ không thấy đau, chỉ muốn được dòm thấy, được tận mắt chứng kiến cảnh con chào đời, nhưng mệt quá, mẹ ngủ lim dim.... Trong giấc ngủ, mẹ nghe loáng thoáng tiếng em bé phòng bên khóc thét, mẹ mỉm cười hạnh phúc vì nghĩ" con cũng sắp cất tiếng khóc chào đời, mẹ muốn nghe tiếng khóc ấy!"

11 giờ 20 phút, bác sĩ bảo: con gái, đeo dây chuyền nhé, nè! Nhìn con đi!

Mẹ không nhìn thấy con, vì bác sĩ bế con cao quá, mà tại sao con không khóc nhỉ? Không nghe thấy tiếng con??? Hay tại vì mẹ mệt mà mẹ lãng tai rồi???

Sau khi bác sĩ bế con đi lau rửa và cân ký thì các bác sĩ còn lại bắt đầu may ráp bụng mẹ lại và đẩy ra phòng hồi sức.

12 giờ 30 phút trưa, phòng hồi sức của bệnh viện Từ Dũ đông nghẹt, các mẹ được đặt nằm trên giường đẩy la liệt, lạnh ngắt và than khóc inh ỏi.

Lúc này mẹ mới bắt đầu thấy lạnh, cái lạnh buốt tay chân và co giật từng cơn, thật sợ!

Sau đó vài tiếng, cái đau mới thấm dần vào bụng, đau khủng khiếp mà sau này mẹ rắn mới biết đó là đau "co dạ con".

Có mẹ đau quá, cứ la lên: "Bác sĩ ơi, cho tui đẻ đi, cho tui đẻ, đau quá!"

Bác sĩ bảo : " Bà đẻ rồi, còn đẻ gì nữa, nằm im!

....

Cứ thế 9 tiếng trôi qua trong chờ đợi để về phòng riêng, với hi vọng được nhìn thấy con, được nhìn thấy gia đình, thấy ba rắn, thật mòn mỏi và đau đớn...

21 giờ. Mẹ nghe đọc tên mà mừng muốn rớt nước mắt, họ đặt con dưới chân mẹ nằm và đẩy 2 mẹ con về phòng.

Ông bà nội ngoại, ba và các cô chú thấp thỏm đứng chờ nóng ruột, khi thấy được mẹ con mình về phòng, thì mẹ đã rơi nước mắt.

Giọt nước mắt hạnh phúc và giọt nước mắt tủi thân vì cách ly gia đình trong 9 tiếng...

Nữ hộ sinh gắt gỏng: " không được khóc! Khóc tui cho lên phòng hồi sức lại bây giờ..."

Mẹ thật là trẻ con, rắn con nhỉ!!!

Bây giờ, rắn con đã 18 tháng, con lớn trong vui vẻ và khoẻ mạnh, mẹ đã rất hạnh phúc khi đón con chào đời, bé con của mẹ!

--------

Tác giả: Mẹ Tran Ngoc Anh

BÀI VIẾT ĐƯỢC QUAN TÂM

thuật ngữ thường dùng trong phòng NICU or SCN
Sinh con 11/2/2018

Trẻ sinh non: Các thuật ngữ thường dùng trong phòng NICU or SCN

Ngoài việc học cách đối phó với cảm xúc sau khi sinh non, họ cũng phải nắm bắt thật nhanh tất cả những thuật ngữ mà các y tá thường sử dụng trong phòng NICU. Dưới đây là bảng thuật ngữ sơ lược mà bạn có thể gặp phải.

Virus hợp bào hô hấp
Sinh con 11/2/2018

Virus hợp bào hô hấp

RSV là nguyên nhân phổ biến nhất của bệnh nhiễm trùng đường hô hấp dưới ở trẻ sơ sinh và trẻ em. RSV là căn bệnh rất dễ lây. Khoảng một nửa các trẻ sơ sinh nhiễm RSV trong năm đầu tiên và gần như tất cả trẻ em đã bị nhiễm ít nhất một lần trước sinh nhật thứ hai. RSV gây ra các triệu chứng cảm lạnh gây khó thở mãn tính nếu có sự liên quan đến phổi.

Sự phát triển của trẻ sơ sinh
Chăm sóc bé 12/2/2018

Sự phát triển của trẻ sơ sinh

Quan sát đứa con bé nhỏ của mình lớn lên mỗi ngày là điều tuyệt diệu với bất cứ ai làm bố mẹ. Điều này khiến bố mẹ rất hạnh phúc, đặc biệt là với những ai lần đầu làm mẹ. Khi con bắt đầu lớn mỗi ngày, mọi việc xảy ra đều mới mẻ. Như một người mẹ từng nói: “Nhìn con lớn giống như một thí nghiệm khoa học đang xảy ra ngay trong ngôi nhà bạn vậy.” Vài người khác lại ví việc ngắm nhìn em bé lớn lên giống như coi show truyền hình thực tế suốt cả ngày, lúc nào cũng hấp dẫn. Một số bố mẹ đã mua camera, quay lại hàng giờ những cảnh về hoạt động của bé khi đang lớn.

Huggies đồng hành cùng bạn

Tết thiếu nhi, quà mê ly - Tiki - Huggies Việt Nam

BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ