Hạnh phúc nhân đôi

Nhớ ngày ấy, cách đây 3 năm, một buổi sáng đẹp trời mẹ biết mình có thai. Niềm hạnh phúc vỡ òa trong tim. Mẹ vui mừng rơi nước mắt bởi bao lâu đã hằng mong ước, đã bao tháng trôi qua mẹ mong chờ rồi lại thất vọng khi cầm cái que thử… 1 vạch. Mẹ nhớ sáng hôm đó, chỉ khoảng 5 giờ sáng thôi, vì quá nôn nóng mẹ không ngủ được, mẹ thức sớm để “thử”. Mẹ cầm cái que mà mừng vui khôn tả mẹ vào lay ba dậy cho ba xem. Dù đang say ngủ nhưng ba tỉnh hẳn, ba mừng quá bế mẹ chạy khắp phòng, nhớ ngày đó thấy vui vui và buồn cười nữa con à.

Sắp xếp công việc ba chở mẹ đến Bác Sĩ khám. Mẹ nằm trên giường nhìn Bác Sĩ rồi lại nhìn máy siêu âm lòng đầy lo lắng. Mẹ lo không biết con của mẹ có khỏe không bởi mẹ đã từng một lần vượt cạn không thành. Mẹ sợ lắm. Càng lo khi sao mọi người siêu âm rất mau còn mẹ thì lâu hơn, thi thoảng bắt gặp cái nhíu mày của Bác Sĩ nữa chứ. Sau một hồi “nhìn ngắn” Bác Sĩ phán:” Chúc mừng em. Em đã có song thai”. Lúc đó trong mẹ có cảm giác rất lạ, vừa mừng, vừa sợ con ạ. Mừng vì mẹ có cùng lúc 2 con, mẹ nghĩ không biết có phải lần trước ông trời đã lấy đi con của mẹ, mẹ chưa may mắn có được con nên lần này đã “bù” lại cho mẹ không? Mẹ lo lắng vì với thân thể nhỏ nhắn gầy gò của mẹ làm sao mang một lúc 2 bé cho đến chín tháng mười ngày đây? Tâm trạng lo lắng rối bời. Mẹ cố gắng ghi nhớ tất cả những gì được dặn để mong sau hai con của mẹ khỏe mạnh. Nhưng lúc đó nhà mình chưa khá lắm con ạ. Thay vì phải nghỉ ngơi, mẹ lại làm công việc gấp hai lần vì mong muốn con sinh ra được đủ đầy no ấm. Mẹ thức khuya dậy sớm cố gắng buôn bán vì chuẩn bị đón hai cậu “trâu vàng” cơ mà. Thế rồi thời gian thắm thoát trôi qua, con được 37 tuần. Cái ngưỡng mà Bác Sĩ bảo mẹ là “ khá an toàn” mẹ thầm cảm ơn trời vì mẹ đã sắp gặp được hai con. Lúc đó tuy hai con đã “lớn” nhưng mẹ chưa bao giờ có cảm giác được hai con “đạp”, mẹ lo lắng hỏi Bác Sĩ thì được bảo vì có hai bé một lúc nên càng lớn không gian trong bụng càng hẹp, chật quá nên không thể cựa quậy hay duỗi chân gì hết. Mẹ nghe nói mà thương làm sao, tội nghiệp hai con trai quá. Đến tuần 38 thì hai con phải chào đời sớm gặp ba mẹ sớm hơn dự sinh khá nhiều ngày vì lúc này nước ối đã cạn.

Sau 1 ngày nằm dưỡng ở phòng lạnh, mẹ không sao chợp mắt được mặc dù mẹ rất mệt và đau lắm con ạ. Mẹ chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh để mẹ được bế con vào lòng. Có lẽ con sẽ cảm thấy bình yên và an tâm hơn khi cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay mẹ.

Nhìn hai cậu trai bé xíu vì sinh đôi nên nhẹ cân hơn các bạn cùng sinh lúc đó mẹ thấy xót xa vô cùng. Mẹ nhớ anh hai Quốc Hưng 2,7kg còn em Quốc Thịnh thì 2,5 kg. Đôi bàn tay bé xíu đôi chân thì nhăn nhúm do nhỏ kg quá. Mẹ thầm nghĩ khi mẹ con mình về nhà mẹ sẽ cố gắng chăm sóc để bù lại cho hai anh em.

Thời gian trôi qua nhanh quá. Mới ngày nào bé xíu mà giờ đã lớn thế này, biết giận biết hờn biết ngịch phá làm mẹ giận, và biết thơm lên má để vỗ về mẹ hay đôi lúc lại thì thầm bên tai mẹ:” Con yêu mẹ nhất trên đời”. Với mẹ không gì thay thế hay không có gì hạnh phúc hơn thế nữa hai con trai à. Mẹ yêu cặp “trâu vàng” của mẹ.

-------

Tác giả: Mẹ Trinh Bao Trong

 

+