Gà Vịt đã lớn khôn!

Ngày biết Mẹ mang thai con là ngày hạnh phúc nhất của Ba Mẹ, hạnh phúc lại được nhân đôi khi bác sĩ thông báo Mẹ mang song thai.

Ba con đã chăm sóc ba mẹ con mình rất tốt. Hôm đó cũng như bao ngày, sau khi ăn cơm tối xong cả nhà mình cùng nhau đi tản bộ rồi về đi ngủ. Đến nửa đêm Mẹ cảm giác thấy ướt ướt, Mẹ gọi Ba Ba phì cười: Mẹ hư quá sao lại tè dầm ra giường. Mẹ dậy tắm rửa sạch sẽ sau đó lót thêm một đống khăn dưới giường tiếp tục giấc ngủ. Sáng hôm sau Mẹ gọi cho Dì Phượng kể lại sự tình chỉ nhận được 1 câu: đến bệnh viện ngay đẻ rồi. Mẹ thì không hiểu gì hết chỉ mới 7 tháng mà chắc là có sự nhầm lẫn. Vào bệnh viện họ yêu cầu lên bệnh viện tỉnh gấp, từ chỗ nhà mình ở lên tỉnh mất 80km. Lên tới bệnh viện tỉnh từ sáng đến chiều làm đủ mọi thứ xét nghiệm, siêu âm... Cuối cùng họ kết luận: chúng tôi chỉ có thể giữ lại người Mẹ. Ông ngoại đã vội vàng đi mua vé máy bay để mẹ con mình vào Sài Gòn "còn nước còn tát" đó là câu nói của ông ngoại khi mình lên máy bay. Vào đến Sài Gòn cậu hai đón và đưa mẹ con vào thẳng bệnh viện Từ Dũ, lại tiếp tục một loạt xét nghiệm và siêu âm bác sĩ tiêm thuốc trợ phổi cho con hai ngày. Những ngày này mẹ liên tục hỏi con có sống được không? Mẹ chỉ nhận được những cái lắc đầu làm cho Mẹ càng hoang mang.

Đúng 3h40 phút ngày 08/7/2013 hai con ra đời, mỗi đứa được 1 kg. Một chuỗi ngày mà Mẹ nghĩ rằng sống khó hơn là chết, hai con ở lồng kính 18 ngày sau đó Ba mẹ mỗi người một đứa ấp kanggaroo cho đến ngày dự sinh là ngày 17/9. Trong khoảng thời gian ở bệnh viện ba mẹ thay nhau chạy đưa con đi cấp cứu con cứ liên tục ngừng thở và người thì tím tái, mẹ không có sữa nên con phải uống sữa ngoài. Uống sữa ngoài làm cho con rất khó đi vệ sinh, mỗi lần đi vệ sinh ba con phải lấy tăm bông nhúng vào dầu massage và đưa vào hậu môn con hỗ trợ con mới có thể đi vệ sinh được việc đó kéo dài tới khi con được 4 tháng con mới tự đi vệ sinh. Ngày đầy tháng con tại bệnh viện Từ Dũ một nải chuối và một bó nhang ba mẹ đã đặt tên cho hai con là: Gà và Vịt với hi vọng tên xấu dễ nuôi. Ba đi mua cơm thì mẹ lại ấp hai đứa, ba ngủ mẹ cũng ấp hai đứa nói chung hai tháng trời mẹ hình như không ngủ. Vì gia đình mình ở xa nên chỉ có ba mẹ chăm sóc hai con thấy gia đình người ta có một đứa mà bao nhiêu người chăm sóc nhiều lúc mẹ cũng không khỏi tủi thân.

Ngày hai con được bác sĩ ghi lịch hẹn tái khám 1 năm sau và có thể về nhà ba mẹ chỉ biết nhìn nhau nghẹn ngào, quê mình đang mưa to cây cầu nối đôi bờ nước lũ cũng cuốn đi, hai con thì mong manh nhỏ bé liệu có qua được mùa nước lũ này. Vậy mà giờ đây hai đứa gần hai tuổi, biết tự đi vệ sinh, biết hát "Bà ơi bà"... Mẹ chưa từng dám nghĩ đến nhưng điều đã qua cho đến khi bắt gặp... câu chuyện sinh con.
-------

Tác giả: Mẹ Huỳnh Thị Bích Tuyền

 

 

+