Duy Hân - tình yêu của mẹ

Chuyện mẹ chưa kể cho con bao giờ... Vì con còn nhỏ quá. Con chưa biết nói nhiều. Chỉ mới biết gọi "má" nhưng giờ mẹ kể cho giống nghe kỳ tích mà con và mẹ đã có được nhé. Ngày mẹ mang bầu con mẹ bự lắm nên bụng mẹ cũng bự nên ai cũng đự đoán con cũng bự. Đi siêu âm đến ngày sinh con vẫn bảo bự. Rồi 3h sáng hôm đó mẹ đau. Đau ít thôi 10phút lại đau lại thật là một ngày quan trọng nên thần tình yêu gõ cửa cũng theo kiểu quan trọng. Và bố con khi nghe tin vui từ mẹ lại rất "vui". Bố an ủi mẹ và "ngủ tiếp", hihi.. Mẹ có linh cảm bé yêu của mẹ còn buồn ngủ chưa muốn vào bệnh viện nên nằm im. Thế là mẹ đủng đỉnh dậy đun nước sôi. Sắp xếp các túi đồ để cùng bé đi "du lịch". 7gìơ sáng... Bố đi thông báo hết cho ông bà rồi đi rang cơm thập cẩm cho mẹ. Tranh thủ trong lúc mọi người sốt sắng thì mẹ đi gội đầu cho thơm để đón cún đấy.. Ai cũng hí hửng mừng và lo lắng còn bố mẹ ung dung chén cơm rang như chưa có gì... 7h30 ông nội cùng bố mẹ vào viện.. Ông bà ngoại đã đứng chờ lâu lắm rùi mong cả tiếng mới thấy mẹ con mình tung tăng tới. Vào viện mà giống mẹ vẫn ngủ nhưng mẹ đau dần. Thế mà đau vẫn cố đi đi lại lại từ đầu viện đến cuối viện. Gần trưa mẹ đau không đi được nữa.. Con ơi. Bé cún ơi... Trời ơi.. Lúc đó mẹ cố thở. Tập thở, tập thở, tập thở... Con cũng cố cựa quậy để chuẩn bị cùng mẹ bước qua cửa ải cuối cùng này để mẹ được ôm con trong lòng.g Gữa trưa mẹ run rẩy trong cơn đau cùng con bước vào cuộc vượt cạn thật sự. Bác sĩ buộc vào bụng mẹ con mình rất nhiều thứ và mẹ chỉ biết là nó để theo dõi nhịp tim của con và cơn co tử cung của mẹ.. Bác sĩ bảo mẹ nhìn vào máy bên cạnh để thở thật sâu cho con cùng thở với không là con sẽ bị ngạt.. Cứ nhìn nhịp tim của con xuống thấp là mẹ lại lo sợ. Mẹ lấy hết sức hít vào để con thở. Con của mẹ cũng rất giỏi. Lúc đó con biết mẹ đau con cũng cố thở để thật khỏe cho mẹ vui nên nhịp tim của con cũng tăng lên... Mẹ đau lắn cún ơi... Mẹ cố hết sức bình sinh mẹ có để giúp con ra được... Thế mà mẹ con mình giỏi quá. Hai hơi thôi là cún của mẹ đã được nhìn thấy ánh sáng tuyệt vời của cuộc sống... Cún của mẹ tò mò thật đấy.. Con mở tròn mắt mấy tiếng liền để tròn mắt nhìn khắp nơi.. Lần đầu mẹ nhìn thấy con cũng là lần đầu mẹ thấy con nhìn mẹ... Mẹ đã cười vì con là bản sao của bố con nhưng con baby đẹp trai hơn bố kìa..hihi.. Chắc lúc đó con thấy mẹ thật đẹp đúng không..hi... Lúc đó mẹ không còn thấy đau đớn gì nữa mẹ tjấy mẹ đang ở thiên đường với món quà của thần tình yêu là một thiên thần là con với "làn da trắng. Bờ môi đỏ chót". Mẹ không diễn tả được và đến bây giờ và mãi mãi rong cuộc đời này mẹ cũng không tả được hết niềm hạnh phúc mẹ đang có...

-----

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Hoa

 

 

+