Đón con nhanh hơn mẹ tưởng

Thứ 7 (37 tuần) đi khám con được 2.8kg, bác sĩ bảo còn 3 tuần nữa sinh. Tối chủ nhật, bố đi trực, chỉ có 2 mẹ con ở nhà, trằn trọc mãi, chả ngủ, cảm thấy lo lắng sao sao í.

12h đêm - ra máu báo. Mẹ vừa khóc, vừa mếu với bố qua điện thoại "vợ sắp đẻ". 1h sáng, bố về. 2h sáng, mẹ bắt đầu thấy đau. Rồi 3h sáng, mong mãi 4h sáng để bắt taxi đi viện. 5h sáng là khám và làm thủ tục nhập viện, 6h sáng, mẹ con mình bị cách ly khỏi bố. 7h sáng, cơn đau lên đến tột cùng. 8h sáng con đã chào đời. Trong lúc mẹ con ta vật lộn với nhau trong phòng sanh, thì bố ngồi hành lang làm 1 giấc "mini", huhuhu. Con ra đời sớm hơn dự kiến 3 tuần, nên bà ngoại chưa vào kịp. Quanh phòng,a i cũng có bà nội lẫn bà ngoại, mẹ con mình chẳng có ai hết, lắm lúc mẹ thấy tủi thân. Nhưng cũng một tay bố chăm hết: mua thức ăn, mua sữa, mua nước, thay bỉm cho con.

Lắm lúc, bố cứ luống ca luống cuống, lục tung hết cả giò đồ mẹ đã soạn gọn gàng từ trước, chỉ để tìm cái băng rốn thay cho con, hay cái bao tay, cái bao chân... Dù đau đớn vì các vết may, nhưng mẹ vẫn phì cười vì sự lúng túng của bố. 3 bà con mình ở viện 3 ngày rồi bồng bế nhau về nhà. Lúc đau mình đi, bố quần dài, đóng thùng, mang giày. Đến lúc về, bố quần cụt, áo pull, đi chân đất. Thế đó conn ạ, đúng ngĩa cả nhà ta luôn bên nhau con nhỉ?

------

Tác giả: Mẹ Truong Thi My Dung

 

 

+