Cục cưng của mẹ

Hạnh phúc biết bao ngày con chào đời, nhớ lại ngày biết tin mình mang bầu mẹ đã rất vui nhưng cũng rất lo lắng, mẹ không có kinh nghiệm và cũng chưa từng trải qua việc này. Nhưng rồi 9 tháng 10 ngày cũng qua nhanh, sắp đến ngày con chào đời.

Mẹ sinh con ở quê ngoại, bệnh viện huyện rất vắng người nên không cần phải xếp hàng làm thủ tục nhập viện. Ba con ở bên nhà nội cũng kịp vào bệnh viện lúc mẹ đau bụng dữ dội. Mẹ đã cào, cấu, cắn, xé ba con, mẹ bảo chỉ sinh 1 lần này thôi nha, nhất định không sinh thêm nữa, ba con ngoan ngoãn gật đầu lia lịa. Bụng càng ngày càng đau, cơn gò tử cung ngày càng dồn dập, mẹ không biết làm cách nào để giảm đau được, chỉ có cách ráng chịu đựng và thỉnh thoảng lại cào cấu ba con. Nhìn mẹ lúc đó chắc là buồn cười lắm nhưng mọi người cũng hiểu và thông cảm.

Thời gian chậm chạp trôi qua, mỗi một phút dài như hàng thế kỷ. Bác sĩ bảo phải dưỡng sức, la khóc nhiều tí nữa kiệt sức không rặn nổi đấy. Mẹ cũng lo lắm nhưng biết làm sao được, từ trước đến giờ chưa lần nào bị đau như lần này. Mẹ cố kìm chế, chỉ lần này thôi, nhất định không có lần thứ 2 đâu, nhất định không sinh nữa đâu. Mẹ làm theo lời bác sĩ nói lấy hơi và rặn nhanh, trời đất như quay cuồng và rồi ....xòa một cái.... nhẹ cả bụng. Cảm ơn trời đất, con bình yên mẹ cũng bình yên. Niềm vui sau bao ngày mong chờ là đây...ôi....cục cưng của mẹ.

--------

Tác giả: Mẹ Thu Hiền

 

 

+