Chờ cơn đau chuyển dạ

Mẹ luôn thầm cảm ơn tạo hoá vì đã ban cho bố mẹ phép màu để tạo ra con. Đó quả là một điều kỳ diệu! Ngày mang thai con, cơ thể mẹ đã thay đổi rất nhiều. Nó giống như một thánh địa, xù xì bởi những vết rạn hình thành trên bụng và cả đùi. Bố luôn bảo: đó là hình xăm thiêng liêng để đánh dấu một chặng đường mà những người phụ nữ may mắn có được. Và, mẹ là một trong số những người phụ nữ may mắn ấy, con yêu ạ!

Ngày con vừa tượng hình, cả bố và mẹ tranh nhau để đặt tên cho con. Nhưng rồi, Bố chịu thua, và nhường cho mẹ cái quyền cao cả ấy. Tên của con là An Nhiên. Bởi mẹ mong, con gái mẹ không bao giờ ưu phiền, luôn vui vẻ và hồn nhiên như những chú gà con dễ thương.

Chips yêu của mẹ!

Ngày con chưa chào đời, mẹ đã luôn đặt tay lên bụng mình, để con biết rằng, mẹ ở đây, luôn bên con và mãi thế!

Gần đến ngày hạ sinh, mẹ nôn nao lắm. Chẳng đêm nào mẹ ngủ ngon giấc, mẹ chờ đợi những cơn đau chuyển dạ như mấy bà, mấy chị kể cho mẹ nghe.

Rồi cũng thoả lòng mong mỏi của mẹ, đêm ấy.. Mẹ thấy nước ối vỡ ra. Mẹ nghĩ, đêm nay hoặc sáng ngày mai mẹ sẽ gặp con! Mẹ vui lắm.. Từ lúc ấy, mẹ không ngủ nữa, mà chờ đợi. Đợi cơn đau chuyển dạ. Mẹ gọi điện cho bố.. Nhưng giờ ấy ai cũng ngon giấc và bố con cũng không ngoại lệ. Lạ thay, đến sáng, mẹ vẫn không thấy đau, trong khi nước ối vẫn không ngừng chảy ra. Mẹ lại nghĩ.. Đợi thêm tí nữa. Rồi sẽ đau, lúc ấy đi đẻ cũng chưa muộn. Đợi.. Và đợi những cơn đau. Hết một ngày, mẹ bắt đầu lo lắng. Mẹ gọi điện cho bà ngoại, Bà ngoại con bắt đầu sốt sắng! Đêm đó mẹ thức trắng, và thì thầm với con rằng: " Chips yêu, hãy đạp thật mạnh để mẹ cảm nhận được cơn đau khi chuyển dạ". Nhưng lạ lắm, mẹ chẳng thấy đau. Mẹ bắt đầu đếm ngược, để mong trời sáng. Trời chưa kịp sáng mẹ đành đánh thức mọi người dậy. Gọi cho bà ngoại, gọi cho bố con. Lúc đó là 4h sáng.. Mẹ loay hoay trong phòng, nhấn nhá từng bước chân, cố gắng thở nhịp nhàng. Vì mẹ sợ sự lo lắng của mình sẽ làm con mệt mỏi.

Tất tưởi đi đẻ, như cách người ta vẫn rỉ tai nhau. Chỉ khác là mẹ không đau đẻ nhưng cũng phải loăn xoăn.

Đến bệnh viện, chị y tá nghiêm mặt quát: "vỡ ối rồi sao giờ mới đến?"

- Dạ, em không thấy đau!

- Vậy giờ cũng không đau thì vào viện làm gì?

- Em sợ!

Lúc đó, mặt mẹ tái mét. Còn bà ngoại thì đang lo thủ tục nhập viện. Làm xong mọi thủ tục, khám, xét, thì chị y tá ngọt nhạt... Em đợi nhé!

Vâng, lại đợi. Để giết thời gian, mẹ đã đi bộ trong khoa sản. Cũng may, lúc ấy bố con xuất hiện. Mẹ như có thêm phao cứu sinh, và được an ủi phần nào. Ở bệnh viện này, người ta quát nhiều hơn là nói. Và nói thì gằn giọng khiến người ta nghe xong, tay chân bủn rủn không còn sức lực. Đúng thiệt chuyên môn của ngành y. Vào viện tất phải mệt!

Ăn trưa xong, bố mẹ cùng với bà ngoại lại kéo nhau vào viện. Vừa mới vào đến nơi... Lại nghe tiếng chị y tá lanh lảnh: nhà này có muốn đẻ ở đây nữa không? hay là muốn lên tuyến trên?

Chị bảo chờ, giờ lại bảo em muốn gì?

Đã thế, quyết định chuyển tuyến!

Lại ì ạch... Ra đến bệnh viện tỉnh, mẹ bảo với bố ở đây có người quen. Chú ấy học cùng trường cấp ba với mẹ, giờ là bác sỹ khoa sản. Bố bảo: "vậy thì tốt quá", nhưng với mẹ điều đó lại không dễ dàng để nhờ vã. Bởi vì, đó là điều tế nhị với phụ nữ, nhạy cảm với cánh đàn ông... thật tệ nếu sau này, lại gặp mặt nữa. Ngại lắm!

Vào đến khoa sản, mở cửa phòng đẻ để vào khám thì đụng ngay chú ấy.

- Ơ, đi đâu vậy?

Mẹ không kịp dấu cái mẹt ngây ngô của mình, luống cuống đáp: đi đẻ.

- Tình trạng sao?

- Vỡ ối nhưng không đau

- Được rồi, cứ lên bàn để khám xem đã. Bình tĩnh, không có gì phải lo lắng. Chú ấy nhận ra mẹ, ôi trời! Vậy là chẳng còn gì phải giấu!

Lúc lên bàn đẻ, người ta gắn máy để nghe nhịp tim của con. Mọi thứ vẫn ổn! Chỉ duy, cửa mình không mở phân nào.

Mẹ hỏi chú Sáng (tên chú ấy đấy), mẹ có nên mổ không? Chú ấy bảo rằng: tình hình chưa đến mức đáng báo động, mẹ nên sinh thường để tốt cho con. Mẹ lại đợi! Lòng vòng với bố được một lúc thì gặp một chú vừa chạy vừa khóc. Trông chú ấy thật thảm hại, người ta nói với nhau "vợ chú ấy đang ở phòng hồi sức, còn đứa bé bị ngạt không qua khỏi". Hôm đó quả là một ngày dài, đầy mệt mỏi! Lúc ấy, mẹ cũng bật khóc. Bố đã nắm lấy tay mẹ, bảo rằng" mọi chuyện sẽ ổn". Và, mẹ tin điều bố con nói. Bố mẹ quyết định không chờ đợi nữa, sẽ đi ký giấy cam kết để cho mẹ sinh mổ.

Bác sỹ dẫn mẹ vào phòng mổ. Thật ngẫu nhiên, mẹ vào đúng phòng chú Sáng đỡ đẻ! Cảm xúc của mẹ lúc ấy lẫn lộn, vừa cảm thấy vui vì yên tâm rằng, bên mình lúc ấy cũng có người quen. Nhưng, cũng rất xấu hổ vì mẹ sợ đối diện với chính bạn của mình trong hoàn cảnh "không một mảnh vải che thân".

Lên bàn mổ.. Mẹ bị hai bác sỹ gây tê cùm kẹp thành hình con tôm. Một cái kim thật dài đâm thẳng vào xương sống, mẹ giật mình, cái kim bật ra. Tệ lắm, mẹ sợ những vật sắc nhọn. Và cái kim một lần nữa đâm phập vào lưng mẹ. Chân mẹ tê dần và mất hết cảm giác! Chú Sáng và bác sỹ trưởng khoa bắt đầu dao kéo. Mẹ nghe và thấy hết.. Cho đến lúc , mẹ nghe tiếng khóc của con. Chú Sáng nhìn mẹ nở nụ cười tươi rói "chúc mừng nhé". Mẹ đã khóc khi con chào đời. Giọt nước mắt ấy là niềm hạnh phúc lớn lao nhất mẹ có được lúc bấy giờ.

17h 45' ngày 8/12/2014

Con được bà ngoại, ông bà nội và bố con vỗ về. Cân nặng của con là:3.9kg

Mẹ đã vượt cạn thành công!

P/s: Chuyện không hề sử dụng các tình tiết hư cấu, có sử dụng một số vốn từ nhạy cảm. Viết chỉ để ghi lại mốc sự kiện của một đời người. Đánh dấu ngày gia tăng dân số của Việt Nam và tôi hân hoan trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Được làm mẹ là điều tuyệt vời nhất của người phụ nữ, bởi mỗi một người phụ nữ đều là một nữ thần. Và tôi tin mọi người mẹ trên thế gian này đều vĩ đại như nhau!

Love mummy....

Mẹ Chips

--------------

Tác giả: Mẹ Phan Thị Cẩm Tú

 

+