Câu chuyện con trai 4,7kg của mẹ!

Thanh Hoá, ngày...tháng...năm...

Bin yêu! Hồi tưởng lại ngày này cách đây 25 tháng sống mũi mẹ vẫn thấy cay cay; đó là cái ngày mẹ con mình gặp nhau. Con biết không, con lúc đo lì lợm quá chẳng chịu ra ngoài, làm bố mẹ, ông bà lo lắng, rồi cũng vì vậy mà bố và mẹ phải ôm nhau khóc vì những lời chỉ trích: "ai bảo chửa lại ăn thịt trâu, ăn cho lắm vào giờ không đẻ được...", nghĩ lại buồn lắm con ạ.

Ngày con chào đời bố mẹ gặp biết bao khó khăn: thủ tục trục trặc, con quá ngày dự kiến sinh phải mổ gấp, bà ngoại ra để chăm thì ốm nhập viện, chỉ còn lại bố con và bác gái là chính. Con biết không mẹ khăng khăng giữ con để đẻ thường, cũng may sao không có cơn chuyển dạ nên phải mổ; mẹ nhớ như in cái cảm giác trên bàn mổ bác sỹ thông báo: con trai, 4,7 kg em nhé...ô i, mẹ vỡ oà niềm vui và hạnh phúc! Cả phòng mổ và nhà hộ sinh khu A phụ sản Hà Nội như chợ vỡ, bàn tán xôn xao về cân nặng của con. Hết 6 tiếng nằm phòng hậu phẫu với bao cảm giác rét run, nôn ói, ngứa râm ran khắp người... mẹ đã được về phòng. Lúc đó con lại chưa được chưa được trả về với mẹ vì Bệnh Viện giữ lại theo dõi đường huyết, lo lắng lại ngập tràn trong mẹ! Mới đó thôi mà giờ con yêu của mẹ đã có thêm em Nhím, đã làm anh rồi nhé! Mẹ sẽ cố gắng để hai con ngoan và trưởng thành trong điều kiện tốt nhất! Cảm ơn ông bà, các bác, các cô, cậu; đặc biệt cảm ơn bố con đã luôn bên mẹ chăm sóc mẹ và các con! Cảm ơn Huggies Việt Nam đã cho mẹ được nói lên những cảm xúc này!

Chúc công chúa và Hoàng tử của mẹ mạnh khỏe, ngoan ngoãn...!!!

--------------

Tác giả: Mẹ Lê Thị Lý

 

 

+