Cảm ơn con đã đến bên mẹ

Con yêu à!

Mẹ vẫn nhớ như in ngày mẹ mang thai con vất vả cùng cực con ạ. Mẹ không phải đi làm đồng nhưng cuộc sống của mẹ không được vui vẻ. Mẹ đọc trên mạng trong sách vở họ nói nếu mẹ khóc thì sau này con của mẹ sinh ra sẽ buồn. Và mẹ xin lỗi vì mẹ đã khóc rất nhiều. Lúc biết mình mang bầu con là lúc mẹ vừa bước vào cuộc hôn nhân với bố con được 5 ngày. Mẹ những tưởng cuộc sống vợ chồng khi có con sẽ hạnh phúc ... Nhưng con yêu ạ mẹ đã phải trải qua những tủi hờn để có được con ngày hôm nay. Chỉ vì những áp đặt suy nghĩ của chú con của o con mà mẹ bị đánh đạp lúc mang thai, bố con đã đánh mẹ lúc mẹ đang mang con được hơn 1 tháng. Mẹ đã rất đau đã rất hận bố con. Nhưng rồi mẹ hiểu bố thương yêu mẹ con mình theo cách của bố. Bố sợ nếu bố không mạnh tay với mẹ thì người khác sẽ không tha cho 2 mẹ con ta.

Con yêu! Mẹ đi siêu âm họ dự đoán mẹ sinh con vào ngày mồng 5 tháng 8. Hôm nhà mình đi cưới chú Thành con cậu Hiến, bố con còn trêu mẹ đến bựa mô cưới chú Nguyên nhà đối diện nhà mình, bố đang ăn phải về đưa mẹ đi sinh con cũng nên... Và cái ngày vàng ấy cũng đến, tối hôm 23 mẹ có linh cảm muốn soạn đồ chuẩn bị để lúc sinh con là xách đi nữa thôi nhưng rồi mẹ mệt quá lại thôi. Sáng 24 bố đi đám cưới bạn bố không về ăn cơm, mẹ cũng chẳng muốn ăn gì cả, mẹ gọi bố bảo mẹ khó chịu, bố lại mắng mẹ vì bố nghĩ mẹ không muốn bố con đi cưới. Trưa hôm đó mẹ đói bụng mẹ ăn ít cơm nguội của bà nội con với 1 ít cá khô và canh nhút của ngoại. Ăn xong mẹ ra xem đám cưới họ rước dâu về đối diện nhà mình con ạ. Mẹ đứng xem với o Nhung mự Vân,... đến khi mọi người sang xem đám cưới mẹ lại chui vô phòng nằm vì khó chịu. Bố cũng sang bên ấy xem đám cưới. Bố ăn cưới xong về thì hơn 13h rồi. Bố nằm tý rồi vô chú Thành uống bia với bạn bố, trước khi bố đi mẹ còn nói mẹ cứ thấy như đi tiểu rón ấy. Bố bảo mẹ cứ hay suy nghĩ xong đâu đấy bố đi uống bia. Mẹ vào nhà tắm thay đồ để theo dõi vừa thay xong mẹ leo lên giường nằm và tra google thấy đó là hiện tượng sắp vỡ ối. Mẹ vừa đọc đến đó thì bỗng nhiên ... ÒA ... Nước ối vỡ ra cả giường mẹ sợ quá chẳng dám chui xuống giường gọi vọi cho bố bảo bố gọi cho o Nhung cái. Tim mẹ lúc đó nhảy tưng tưng hồi hộp và lo lắng lắm con à. Đến khi o con vào và bố về bảo mẹ vào thay đồ rồi vào trạm y tế khám. Vừa vào tới nơi cô y tá bảo đi thẳng lên bệnh viện huyện đi không đẻ được đâu phải mổ thôi. Ối vỡ rồi.

Nhanh.... Bố chở mẹ đi trước cũng chẳng kịp mặc bỉm người lớn cứ để ối nhỏ dọc đường mẹ lo quá gọi điện cho o con mang đồ đi sau rồi gọi vào cho mự Thanh để mự nhờ người chuẩn bị ở bệnh viện. Đến bệnh viện họ bảo vào phòng đẻ kiểm tra. Trời ơi! chắc con không thể tưởng tượng ra mẹ lo lắng và sợ hãi thế nào đâu. Họ khám cho mẹ và đưa mẹ đi siêu âm này nọ. Rồi họ còn bảo ối bẩn nên phải mổ gấp không thì sẽ không cứu được con. Ôi lạy chúa! Tim mẹ như ngừng đập con yêu ạ. Họ cho mẹ mặc váy và đeo ống tiểu và bảo mẹ nằm lên cáng bố con bưng 1 đầu mự Vân bưng 1 đầu leo lên phòng mổ, mẹ cứ sợ lên đến phòng mổ họ tiêm thuốc cho mẹ nhưng mẹ vẫn cảm nhận được họ rạch bụng mẹ và nhồi bụng đưa con ra. Mẹ nghe tiếng con khóc nghe họ nói con trai 3kg5 mẹ mừng quá nước mắt trào ra dù sinh con như nào dù mẹ mang vết sẹo cả đời dù nhưng vết rạn da ở đùi chẳng mờ đi theo năm tháng thì với mẹ con yêu đã mang đến cho mẹ tất cả. Cảm ơn con đã đến bên mẹ. Yêu tục tưng lắm!

--------

Tác giả: Mẹ Nguyễn Thị Bích

 

 

+