Cảm ơn con đã đến, bé yêu của mẹ

Con yêu! Giờ con đã đươc hơn 4 tháng rồi, nhanh thật đấy, mới ngày nào mẹ vỡ òa hạnh phúc khi lần đầu được nhìn thấy con. Nghĩ lại ngày con chào đời mẹ vẫn còn vẹn nguyên mọi cung bậc cảm xúc con à.

Mẹ nhớ, tối hôm 7.11, sau khi vừa măm cả nửa con gà, mẹ bỗng thấy bụng nhâm nhẩm đau, lúc ý mẹ nghĩ "chắc do măm nhiều đây mà". Nhưng khi cơn đau đến 1 lần nữa, linh cảm cho mẹ biết, giờ phút thiêng liêng sắp đến rồi.

Mẹ vào viện lúc 11h đêm, trời lạnh lắm. Sau khi vào khám, mẹ mới mở 1 phân thui, chưa đẻ được. Sau khi bố và bà ngoại làm xong thủ tục nhập viện, mẹ về phòng chờ sinh. Cảm giác vừa lo sợ vừa hồi hộp khiến mẹ gần như mất ngủ đêm hôm đó con ạ. Sáng hôm sau vẫn mở 1 phân, thế là mẹ được tiêm thuốc kích thích chuyển dạ. Sau khoảng 1h tiêm, cơn đau bắt đầu đến, mở 2 phân, rồi 3 phân... mẹ cảm nhận được cơn đau ngày 1 tăng dần. Đến khi mở 5 phân mẹ không chịu nổi nữa nên yêu cầu tiêm gây tê ngoài màng cứng. Sau khi tiêm xong, cơn đau cũng có chút thuyên giảm nhưng có 1 vấn đề, đấy là đầu con vẫn cao quá. Lúc này bố được vào với mẹ, nhìn thấy bố mà mẹ muốn ứa nước mắt con ạ. 6 phân... đầu con vẫn cao, bác sỹ khuyên mẹ vào mổ, nhưng mẹ xin cho mẹ tiếp tục được đẻ thường ... cơn đau dồn dập như xé da thịt ... 7 phân ... và 8 phân ... đầu con vẫn cao. Mẹ rặn vài hơi, vẫn không được. Lúc này, bác sỹ không cho mẹ chọn nữa mà bắt phải đi mổ. Con biết không, lúc ở nhà mẹ lo sợ phải mổ để sinh con lắm, thế mà lúc đấy mẹ dũng cảm lắm, không sợ tý nào, chỉ lo cho con thôi. Rồi ca mổ thành công, lần đầu tiên mẹ nghe thấy con khóc, hạnh phúc vỡ òa, mặc dù rất buồn ngủ do tác dụng của thuốc gây tê nhưng mẹ cố gắng không ngủ chỉ vì muốn là người đầu tiên nhìn thấy mặt con yêu. Thế đấy, vừa phải đau chuyển dạ mở đến 8 phân cuối cùng vẫn phải mổ mới được gặp con yêu. Em bé của mẹ à, mới đó mà đã hơn 4 tháng rồi, mẹ chúc con hay ăn chóng lớn, mẹ yêu con - gái yêu của mẹ!

------

Tác giả: Mẹ Mai Thị Minh Ánh

 

 

+