Bài viết kể về câu chuyện sinh con của mẹ

Kể lại về câu chuyện sinh con của mẹ thì không lúc nào mẹ thấy chán cả, vì đó là những giờ phút hạnh phúc nhất của cuộc đời mẹ. 1 giờ sáng mẹ tỉnh giấc vì nước ối rỉ ra, nhưng mẹ không biết đó là nước ối, mẹ cứ nghĩ mẹ bị són tiểu, nhưng nằm một lúc ối chảy ra ồ ạt hơn, mẹ lo lắng gọi bố dậy, bố gọi bà nội. Bà bảo "vỡ ối rồi, mày lại đẻ khan rồi", mẹ còn hỏi một câu thật ngố "sao con không thấy đau". Bà bảo không đau cũng phải sang viện. Thế là bố mẹ xách giỏ gọi taxi sang viện luôn, sang đến viện mãi mà không có cơn đau đẻ chỉ mở được 2 phân, bác sĩ bảo đầu con cao lắm có khả năng phải đẻ mổ, mẹ sợ lắm lúc đó đã có cơn đau nhưng mẹ cố gượng đi lại để đầu con xuống thấp, đến gần trưa bác sĩ khám lại bảo "đẻ thường được, trưa nay cháu sẽ đẻ" rồi mẹ được tiêm 2 mũi kích thích đẻ, những cơn đau đến dồn dập tưởng chừng không chịu nổi nữa, mẹ cắn cả vai áo bố làm mọi người phải phì cười. Rồi cái gjây phút lên bàn đẻ cũng tới, mẹ hồi hộp, lo lắng, lại đau nữa, rồi con yêu cuối cùng cũng chịu ra, bác sĩ vắt con ngang bụng mẹ để lấy hơi ấm truyền từ mẹ sang. Đập vào mắt mẹ là 1 hình hài nhỏ bé hồng nhợt nhạt đang ngọ nguậy và không khóc. Mẹ đang vui, đang hạnh phúc chợt hốt hoảng hỏi bác sĩ "chị ơi sao nó không khóc?" (Ôi mẹ ngố quá, mẹ tưởng chào đời cái là con phải khóc luôn). Bác sĩ bảo "phải hút dịch ra mới khóc được chứ". Rồi bác sĩ bế con đi hút dịch, con bắt đầu oe oe cất những tiếng khóc đầu tiên giây phút ấy mẹ thấy hạnh phúc biết bao. Đến khi dịch được hút hết thì con khóc nổi lang làng nước lên. Rồi bác sĩ bế con trao cho bà nội. Mới đó mà đã hơn 1 năm rồi. Nhanh thật đấy, chúc con trai của mẹ ngoan, hay ăn chóng lớn nhé! Mẹ yêu con nhiều nhiều lắm ý :)

--------

Tác giả: Mẹ Đinh Thị Phương

 

 

+